Mị Lục cảm thấy hơi buồn nôn.
Không hiểu vì sao một NPC trong sách như Mị Lục lại có thứ cảm giác trực quan sinh động như vậy. Nhưng thực tế là cơn khó chịu này đã không ngừng khuấy đảo thần kinh y, dù ngắt quãng nhưng vẫn đủ để kích thích từng dây thần kinh mẫn cảm.
Và rồi-
Y nghe thấy chính mình đang nôn khan.
"Thiếu gia?" Một giọng nữ quen thuộc vang lên, mang theo kinh ngạc lẫn vui mừng.
Ngay sau đó, giọng nói ấy xa dần, xen lẫn tiếng bước chân chạy gấp. "Lưu Ly, mau đi báo lão gia và phu nhân! Nói rằng thiếu gia tỉnh rồi!"
"Được! Ta đi ngay!"
Chờ Lưu Ly chạy đi, giọng nói kia lại vang lên bên giường, run rẩy và dè dặt, không ngừng khẽ gọi "thiếu gia".
Mị Lục trôi dạt trong bóng tối mênh mang vô tận, âm thanh ấy như một sợi tơ vàng mỏng manh, lặng lẽ dẫn đường đưa lối..
Bóng tối tan dần.
Ý thức trở lại.
Giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở cũng ngày càng rõ ràng hơn bên tai.
Mị Lục cố gắng mở mắt. Tầm nhìn mơ hồ như bị phủ bởi một lớp màn sương dày. Ánh sáng ấm áp không chói mắt, nhưng y vẫn cảm nhận được giọt nước mắt sinh lý rịn ra nơi khóe mắt.
"Thiếu gia! Ngài tỉnh rồi!"
Mị Lục hơi nghiêng đầu. Lọt vào tầm mắt y đầu tiên là một gương mặt thiếu nữ đẫm nước mắt.
Thiếu nữ ghé vào mép giường khóc sướt mướt, nhưng trong ánh mắt tràn ngập vẻ vui sướng, hiển nhiên nàng đã khóc vì quá vui mừng.
"Phỉ Thúy..." Mị Lục khẽ mở miệng, nhưng giọng nói khàn đặc, chỉ gọi được cái tên ấy liền không thể nói thêm gì nữa.
"Thiếu gia." Phỉ Thúy luống cuống lau sạch nước mắt,nở nụ cười với Mị Lục. "Phỉ Thúy ở đây. Lưu Ly vừa đi báo lão gia và phu nhân rồi, chắc chắn họ sẽ đến ngay thôi."
Mị Lục khẽ gật đầu, rồi lặng lẽ nhắm mắt lại.
Giây phút này, tâm trí y hỗn loạn vô cùng, phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa hết những lời của Phỉ Thúy.
Thế nhưng, ngay cả khi đã tạm ổn định, y vẫn không thể lý giải được một số điều-
Cốt truyện đã đi đến đâu rồi?
Vì sao y đột nhiên có ý thức?
Nam chính Hộc Luật Yển đâu?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chẳng phải bọn họ vừa bước vào vòng luân hồi thứ mười một hay sao? Hay là suất diễn của y đã kết thúc?
Nhưng không đúng, suất diễn của y đâu có kết thúc ở trên giường! Y phải bỏ mạng trên đường đi trong một lần ra ngoài chứ!
Quá nhiều thông tin hỗn loạn rối như tơ vò, bị ai đó cưỡng ép nhét thẳng vào đầu Mị Lục.
Y thậm chí còn chẳng tìm ra điểm khởi đầu của mớ rối ren ấy, nói gì đến việc tháo gỡ chúng.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?