Nếu Mị Lục vẫn còn ở Luyện Khí đỉnh phong, y có lẽ có thể gia nhập đội ngũ của Cảnh Đào và Thạch Phương.
Nhưng y đã bị Hộc Luật Yển hút ngược về Luyện Khí sơ kỳ.
Hơn nữa, hai ngày nay y bôn ba không ngừng, không có tâm trí tu luyện, e rằng lúc này có xông ra cũng chỉ là dâng mạng vô ích.
Nghĩ tới nghĩ lui, ánh mắt Mị Lục vô tình hay cố ý liếc sang người Ngôi Sinh.
Ngôi Sinh vừa mới chật vật đứng lên, quay đầu lại liền đối diện với vẻ mặt đầy suy tư của Mị Lục. Trong nháy mắt, hắn lập tức đoán được cái vị thiếu gia nhỏ này lại đang toan tính ý đồ xấu xa, sắc mặt lập tức biến đổi, run rẩy nói:
"Hai tay ta đều mất rồi, ra ngoài chỉ có đường chết! Ngươi dù gì cũng xuất thân danh môn thế gia, sao có thể bức người vào đường cùng như thế?!"
Nghe vậy, Nghê Văn Tuệ và Vũ Oanh đều nhìn sang.
Mị Lục mím môi, ở góc độ hai người không thấy được, y dùng ánh mắt bình thản nhìn Ngôi Sinh:
"Sư huynh, huynh đang nói linh tinh gì vậy? Ta là loại người đó sao?"
Ngôi Sinh trong lòng tuyệt vọng gào thét: Chẳng lẽ ngươi không phải loại người đó sao? Đừng có diễn trò trước mặt ta nữa!
Sợ rằng hai "sư huynh đệ" này sẽ xảy ra nội chiến trong lúc nguy cấp, Vũ Oanh vội vàng lên tiếng cắt ngang:
"Các ngươi không cần lo lắng, số lượng yêu thú có hạn, đối phó không thành vấn đề."
Nhưng nói thì nói vậy, tình hình của Cảnh Đào và Thạch Phương bên ngoài rõ ràng không mấy lạc quan.
Yêu thú sống theo đàn biết cách phối hợp với nhau hơn yêu thú sống đơn độc nhiều. Chúng chúng không chỉ biết tấn công loạn xạ mà còn biết phối hợp phát động những đợt công kích để thu hẹp vòng bao vây con mồi.
Mảnh đất hoang đã bị ngọn lửa của xích hỏa lang thiêu đốt đến nứt nẻ, không khí vặn vẹo trước luồng nhiệt khổng lồ. Lửa bốc lên nuốt chửng cả đá vụn cùng cỏ khô, từng luồng hơi nóng rực dần dần xuyên qua tầng kết giới.
Thân ảnh của Cảnh Đào và Thạch Phương bị ánh lửa khổng lồ nuốt trọn, ban đầu còn thấp thoáng, nhưng rất nhanh đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Nghê Văn Tuệ và Vũ Oanh dần trở nên lo lắng, nỗi bất an dày nặng trong lòng.
Thạch Phương có tu vi Trúc Cơ trung kỳ. Theo lý mà nói, hai tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ đối phó với ba bốn chục con yêu thú cấp thấp như Xích Hỏa Lang và Bát Mục Kê, dù không dễ dàng chiến thắng nhưng cũng không đến mức chúng bị áp chế.
Nhưng tình hình trước mắt lại cho thấy, Cảnh Đào và Thạch Phương càng lúc càng kiệt sức, kéo dài thêm nữa, e rằng bọn họ sẽ bị đàn yêu thú này giết sạch.
Đột nhiên, có vài cột nước đâm mạnh vào tầng kết giới, để lại những vệt đen. Vậy mà lần công kích này lại khiến cho kết giới vững chắc bị lõm vào trong một chút.
May mà Mị Lục đã lấy ra không ít pháp khí phòng ngự. Kết giới nhanh chóng khôi phục nguyên trạng.
Nước mà Bát Mục Kê phun ra men theo kết giới chảy xuống, thấm vào lòng đất nứt nẻ, bốc lên làn khói trắng, phát ra âm thanh xèo xèo. Dù cách một tầng kết giới, nhưng âm thanh ấy vẫn khiến răng Mị Lục nhức buốt.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?