🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 15: Vận mệnh.

Mị Lục biết rằng nếu kẻ trong bóng tối thực sự muốn lấy mạng bọn họ, thì đã ra tay trước khi bắn tên, chứ không đời nào cảnh báo trước rồi mới hỏi. Nghĩ vậy, y đoán đối phương chỉ đang dò xét, có phần kiêng dè sự xuất hiện của bọn họ, nhưng lại không muốn gây chuyện.

Mị Lục chần chừ một chút, đặt pháp khí mới lấy ra lên xe đẩy.

Y chắp tay hướng về phía mũi tên bay đến, cất giọng vang vọng: "Đạo hữu, chúng ta là đệ tử của Dược Tông Đường, phụng mệnh tông môn ra ngoài rèn luyện. Trên đường trở về chẳng may đụng phải một con yêu thú lớn, ba người chúng ta không thể chống lại, suýt nữa bỏ mạng."

Nói rồi, y chỉ sang phía Ngôi Sinh và Hộc Luật Yển đang nằm trên xe đẩy, tiếp lời: "Hiện giờ sư huynh và sư đệ của ta đều đã bị thương, mong đạo hữu rộng lượng, cho chúng ta nghỉ tạm ở đây một đêm. Sau này Dược Tông Đường của chúng ta nhất định sẽ trả báo đáp món nợ ân tình này."

Ngôi Sinh: "......"

Hắn kinh hãi trước độ mặt dày của Mị Lục.

Cái gì mà "Dược Tông Đường của chúng ta"?!

Dược Tông Đường là của đường chủ bọn hắn, liên quan gì đến cái tên họ Mị này chứ?!

Hơn nữa, chỉ cần cái miệng dẻo quẹo kia mở ra là đã nợ nhân tình hộ tông môn, nếu đường chủ biết chuyện, chắc chắn sẽ tức giận tự tay giết chết ba người bọn họ.

Ngôi Sinh giận đến mức thất khiếu bốc khói, nhưng không còn cách nào khác, hắn đành nghiến răng trừng mắt nhìn Mị Lục trong bóng tối.

Tên họ Mị kia cứ chờ đi!

Thù này không báo không phải là người của Dược Tông Đường!

Ai ngờ vừa mới nghĩ xong, Mị Lục bỗng quay đầu nhìn hắn.

Ngôi Sinh vội vàng thu lại vẻ âm trầm, giả vờ như không có chuyện gì, còn nghiêng đầu tỏ vẻ nghi hoặc.

Mị Lục cười nói: "Sư huynh, nghe nói huynh có chút danh tiếng trong giới tu chân, biết đâu đối phương lại nhận ra huynh."

"......" Ngôi Sinh đâu có ngu, vừa nghe đã hiểu ngay ý tại ngôn ngoại, hắn lập tức lùi lại theo bản năng.

Mị Lục vô tình vuốt ve cán roi dài mới cột lại bên hông.

Ngôi Sinh giật nảy mình, bỗng dưng cất giọng lớn: "Ta là Ngôi Sinh của Dược Tông Đường! Nếu đạo hữu chịu nể mặt, ta sẽ ghi nhớ nhân tình này, sau này nếu đạo hữu có chỗ cần Ngôi Sinh ta, ta nhất định sẽ không từ chối."

"Thì ra là Ngôi Sinh chân nhân." Đối phương quả nhiên biết hắn.

Vừa dứt lời, một bóng đen lặng lẽ hạ xuống cách họ không xa.

Mị Lục nheo mắt nhìn, với tu vi hiện tại của y, chỉ có thể nhìn rõ đối phương là một người đàn ông trung niên không cao lắm, còn tướng mạo thì gần như hòa vào bóng tối mà dạ minh châu không chiếu tới. Y hoàn toàn không dò ra được tu vi của đối phương.

Chỉ thấy người nọ chắp tay với bọn họ, nhưng lời lại nói với Ngôi Sinh: "Tại hạ là Thạch Phương, đệ tử ngoại môn của Thái Thăng Tông, từng có vài lần gặp mặt với Ngôi Sinh chân nhân trên núi Thái Thăng, không biết Ngôi Sinh chân nhân còn nhớ không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...