🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 116: Làm lại.

Mị Lục không mấy quen thuộc với huyện Ngạc Thành, nên không dám đi thẳng vào trong huyện. Y loanh quanh tìm kiếm ở vùng ngoài một lúc lâu, cuối cùng cũng thấy một quán trọ vắng khách.

Y bước đến quầy, yêu cầu ông chủ cho một gian phòng.

Ánh mắt ông chủ đảo qua đảo lại một cách kỳ lạ giữa Mị Lục và hai người theo sau là Lâm Tụng cùng Hộc Luật Uyển, rồi hạ giọng xác nhận:

"Chỉ một phòng thôi à?"

"Một phòng." Mị Lục đáp gọn.

Nghe vậy, sắc mặt ông chủ liền trở nên vi diệu. Giữa đêm hôm khuya khoắt, hai nam một nữ mò đến một quán trọ hoang vắng nơi thôn dã lại chỉ thuê một phòng... nghe kiểu gì cũng thấy kỳ cục.

Nhưng thấy Mị Lục mặt lạnh tanh, áo trắng muốt còn vương máu đỏ, dẫu ông chủ có hàng ngàn câu muốn hỏi cũng không dám thốt ra nửa lời.

Thế là ông vẫy tay gọi tiểu nhị dẫn họ lên lầu.

Phía sau, ông chủ chống cằm nhìn bóng ba người khuất dần trên cầu thang, còn bên kia, sắc mặt của Lâm Tụng và Hộc Luật Uyển thì đen như đáy nồi.

Cả hai căng thẳng bước sau Mị Lục, mãi đến khi tiểu nhị dẫn họ vào phòng rồi khép cửa lại, Lâm Tụng mới vội vàng che chắn cho Hộc Luật Uyển đứng phía sau mình.

Mị Lục không nói lời nào, vén vạt áo ngồi xuống bên bàn, rót cho mình một ly trà nguội.

"Ngươi là ai? Muốn đưa bọn ta đi đâu?" - Lâm Tụng cảnh giác nhìn chằm chằm chàng trai trẻ tuổi trước mặt - người dù trạc tuổi mình nhưng tu vi lại cao vời vợi.

Tay chàng trai trẻ tuổi này vừa ra tay giúp họ thoát khỏi sự truy đuổi, nhưng nhìn hành động giết người không chớp mắt lúc ấy cũng biết đối phương không phải dạng hiện lành gì. Có lẽ việc người kia cứu giúp hắn và Tiểu Uyển cũng vì mục đích riêng nào đó.

Thế nhưng Mị Lục vẫn không nói gì, chỉ ngửa cổ uống cạn chén trà trong tay.

Lâm Tụng và Hộc Luật Uyển nhìn chằm chằm vào bên sườn mặt của y, không dám thở mạnh một hơi. Mị Lục ngồi trước bàn, còn hai người thì như đôi chim cút nép chặt vào nhau trước cửa phòng.

Trong phòng lặng như tờ, chỉ còn lại tiếng thở khe khẽ của hai người họ.

Một lúc sau, Mị Lục như thoát khỏi trạng thái xuất thần nào đó. Y đặt chén trà xuống, nghiêng đầu liếc nhìn bụng dưới hơi nhô lên của Hộc Luật Uyển:

"Bao nhiêu tháng rồi?"

Hộc Luật Uyển vô thức đưa tay che bụng, ngập ngừng một chút rồi thành thật đáp:

"Hơn năm tháng."

Mị Lục ngẫm nghĩ một lát:

"Cũng sắp rồi."

Hộc Luật Uyển không rõ y nói "sắp rồi" là ý gì, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc, nhưng nhanh chóng giấu đi.

Lâm Tụng lặng lẽ nắm lấy bàn tay đang che bụng của cô, mười ngón tay đan chặt, rồi quay sang hỏi Mị Lục:

"Mục đích của ngươi là gì? Nếu ngươi muốn lấy gì từ bọn ta, có thể nói thẳng luôn bây giờ."

Ai ngờ Mị Lục lại như không nghe thấy lời Lâm Tụng nói, ánh mắt ngẩn ngơ lại chăm chăm nhìn vào bụng Hộc Luật Uyển.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...