Chóp mũi Mị Lục chua xót, nước mắt cứ thế không kìm được trào ra khỏi khóe mi, rồi lại bị ai đó dùng khăn tay nhẹ nhàng lau đi.
Y rất muốn mở mắt ra, nhìn xem người bên cạnh là ai. Nhưng thân thể y như thể bị thứ gì đó trói buộc, chẳng thể nhúc nhích lấy một phân, đến cả đôi mắt cũng không tài nào mở ra nổi.
Không biết đã trôi qua bao lâu, y nghe thấy một tiếng thở dài.
"Phu nhân." Một giọng nữ trẻ cất lên, "Mấy ngày nay người chưa chợp mắt lần nào rồi, cứ tiếp tục thế này không ổn đâu, hay là quay về nghỉ ngơi một chút đi ạ."
Người phụ nữ đang lau nước mắt cho Mị Lục khẽ than: "Với tình hình hiện giờ, ta làm sao ngủ nổi?"
"Dù ngủ không được cũng phải cố chợp mắt thôi." Giọng nữ trẻ tràn đầy lo lắng, "Nếu một ngày nào đó thiếu gia tỉnh lại, mà phu nhân đã gục ngã, chẳng phải khiến thiếu gia thêm lo lắng sao?"
Người phụ nữ trầm mặc một lúc lâu mới nhẹ giọng: "Cũng phải."
Thấy phu nhân có phần mềm lòng, cô gái kia vội tranh thủ nói tiếp: "Phu nhân, để nô tỳ dìu người quay về nghỉ ngơi một lát, nơi này đã có Phỉ Thúy trông coi thiếu gia, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
Lại một giọng nữ trẻ khác vội lên tiếng: "Phu nhân yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ canh giữ bên giường thiếu gia từng bước không rời. Nếu thiếu gia tỉnh lại, nô tỳ sẽ lập tức báo cho phu nhân biết."
Người phụ nữ nhận được lời đảm bảo, lúc này mới phần nào yên tâm, chậm rãi đứng dậy: "Vậy đi thôi."
Lưu Ly vội bước tới, đỡ lấy tay Cổ Thu, cùng bà rời khỏi gian phòng.
Khi ấy vừa đúng ngọ, đáng ra trời phải rực rỡ ánh dương. Thế nhưng bên ngoài so với trong phòng còn u ám hơn vài phần, bởi vì trong phòng còn có dạ minh châu chiếu sáng, còn bầu trời bên ngoài thì đã bị một tầng sương mù đỏ rực che phủ.
Tầng sương đỏ ấy như vô số côn trùng nhỏ tụ lại, không chỉ chuyển động một cách kỳ quái, mà còn bao trùm khắp bầu trời.
Cả không khí cũng bị nhuộm đỏ.
Ánh sáng đỏ rọi lên mặt Cổ Thu và Lưu Ly, nhuộm sắc quỷ dị lên khuôn mặt họ. Hai người lặng lẽ ngẩng đầu nhìn tầng sương mù, thần sắc nặng trĩu.
"Xem ra tình thế này chẳng có hi vọng gì nữa rồi." Cổ Thu hạ giọng nói.
Lưu Ly hé môi, dường như muốn thốt điều gì, nhưng lời đến cổ họng lại không sao nói nổi.
Giờ đây trong kinh thành, kẻ chết thì đã chết, kẻ trốn thì đã trốn, chỉ còn lại những người không nỡ rời đi, đang đếm từng ngày bằng mười đầu ngón tay.
Nhưng ai nấy đều hiểu rõ, trận "Tuyệt Mệnh Trận" đã bị phá. Dù có trốn đến đâu, cũng khó thoát khỏi cái chết. Cùng lắm chỉ là kéo dài được thêm chút hơi tàn mà thôi.
Tất cả sẽ chết.
Không ai thoát khỏi kiếp nạn này.
Nhưng vì sao thế gian này lại ra nông nỗi ấy?
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?