Mị Lục chẳng biết phải giải thích thế nào cho tất cả những điều đang diễn ra. Y có cảm giác như mình đang mắc kẹt trong một giấc mộng có chủ đích, nơi mọi chuyện đều xoay quanh y và Tống Dữ.
Một giấc mộng mà y và Tống Dữ là tâm điểm, mọi sự kiện đều lấy hai người họ làm trung tâm vận hành.
Vậy nên dù ở trường hay ở nhà, y đều có thể nghe thấy tên của Tống Dữ.
Vậy nên bất kỳ học sinh nào y tùy tiện bắt chuyện đều biết đến Tống Dữ.
Vậy nên chú Lý cùng mọi người cũng không cản y gặp Tống Dữ.
Vì y và Tống Dữ chính là nhân vật chính của giấc mộng này.
Còn mục đích của giấc mộng này-
Ánh mắt Mị Lục vượt qua Tống Dữ, nhìn ra phía sau. Tống Dữ đang đứng ở rìa sân thượng, chỉ cần lùi thêm một chút xíu thôi là chắc chắn sẽ rơi xuống từ tầng mười sáu.
Tầng mười sáu, có lẽ đủ để khiến một người mất mạng.
Mặc dù Mị Lục không đứng sát mép sân thượng như Tống Dữ, nhưng khi y nhìn thấy những toà nhà thấp bé xa xa và dòng người nhỏ bé như đàn kiến phía dưới, trong lòng vẫn không tránh được một trận sợ hãi.
Dù y không sợ độ cao, nhưng độ cao của tầng mười sáu đủ khiến người ta hoảng hốt.
Đây có lẽ chính là mục đích của giấc mộng này.
Để Tống Dữ dụ dỗ y cùng nhảy xuống từ tầng mười sáu.
Dụ dỗ y cùng kết thúc cái cuộc đời tẻ nhạt vô vị này.
Ánh mặt trời rực rỡ đến chói mắt, Mị Lục giơ tay che trước mắt, nheo mắt nhìn gương mặt Tống Dữ đang biến hóa liên tục vì kinh ngạc. Khóe môi y cong lên, mang theo ý cười giễu cợt:
"Các người đúng là sơ hở đầy mình."
Cả gương mặt Tống Dữ biến sắc: "Gì cơ?"
"Đây là thế giới do các ngươi dựng nên dựa vào ký ức và trải nghiệm của ta sao? Không thể phủ nhận là rất chân thực, nhưng tiếc thay lại đầy lỗ hổng." So với vẻ kích động của Tống Dữ, Mị Lục lại bình tĩnh vô cùng, giọng điệu nhàn nhạt, "Trước khi kéo ta vào cái thế giới này, đáng lẽ các ngươi nên tìm hiểu kĩ hơn. Rất nhiều chuyện không khớp với ký ức của ta, ngươi bảo sao ta tin nổi?"
"Tiểu Lục, cậu đang nói gì vậy?" Dù gương mặt Tống Dữ đã vô cùng khó coi, cậu ta vẫn giả vờ không hiểu, "Thế giới này, thế giới kia gì chứ? Ở đây từ đầu tới cuối chỉ có một mình tớ đợi cậu thôi."
Mị Lục nhìn Tống Dữ không nói, ánh mắt đầy hàm ý, như thể đang xem một vở diễn hề.
Rõ ràng y chẳng hề tin tưởng vào màn trình diễn tận tâm của Tống Dữ.
Tống Dữ bị ánh mắt ấy chọc giận, bỗng bước lên một bước, định đưa tay túm lấy cánh tay Mị Lục.
Nhưng Mị Lục phản ứng nhanh hơn, chưa kịp để Tống Dữ chạm vào vạt áo thì đã tránh sang bên.
Tống Dữ chụp hụt, thân hình khựng lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung đột nhiên siết chặt thành nắm đấm. Cậu ta quay đầu trừng mắt nhìn Mị Lục, giận dữ nói:
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?