Mị Lục bỗng dưng mở bừng mắt.
Hô hấp của y gấp gáp đến mức ngực phập phồng kịch liệt, thậm chí đau nhói từng cơn.
Y ngơ ngác nhìn trần nhà trắng toát, mãi lâu sau mới ý thức được mình đang nằm trên giường trong phòng ngủ.
Rèm cửa trong phòng được chia làm hai lớp, mỗi lớp đều kéo chặt không kẽ hở, chẳng để lọt chút ánh sáng nào từ bên ngoài. Nhưng đèn tường trên đầu y vẫn sáng, ánh đèn trắng nhợt chiếu lên tường và trần nhà, khiến cả căn phòng sáng rực như ban ngày.
Mị Lục giơ tay chạm lên mặt mình, cả gương mặt đều ướt đẫm mồ hôi.
Y ý thức được: mình vừa nằm mơ.
Ngoài đêm hẹn cùng Tống Dữ ở khách sạn, y còn mơ thấy rất nhiều thứ khác.
Nhưng y chẳng nhớ nổi chút gì.
Cố gắng gợi lại, cơn đau quen thuộc lại nhấn chìm đầu óc y.
Mị Lục ôm đầu cuộn người lại, chỉ khi cơn đau dịu đi dần, y mới gắng gượng lần mò tìm chiếc điện thoại để trên tủ đầu giường.
Máy đang tắt nguồn.
Vừa bật máy, y vừa lảo đảo ngồi dậy khỏi giường.
Chẳng bao lâu, một tin rồi hai tin, hàng loạt tin nhắn dồn dập hiện lên màn hình.
Thoáng liếc, đều là tin nhắn từ Tống Dữ, kèm cả loạt cuộc gọi nhỡ.
Mị Lục không đọc kỹ, chỉ ném điện thoại lại lên giường, tắt đèn tường, rồi bước tới bên cửa sổ, "soạt" một tiếng kéo rèm ra.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh nắng vàng rực rỡ ùa vào như thác đổ.
Mị Lục nheo mắt vì bị nắng chiếu thẳng vào.
Không ngờ y lại ngủ một mạch tới tận giữa trưa, hơn nữa hôm nay còn là một ngày nắng đẹp đến lạ thường.
Y không rõ hiện tại đang là mùa gì, nhưng dựa vào độ dày của quần áo trên người, chắc là xuân hoặc thu.
Nắng xuân thu không rực lửa như mùa hè, cũng không yếu ớt như mùa đông - nó vừa phải, ấm áp, như bàn tay dịu dàng đang ôm lấy y từ phía sau.
Không hiểu vì sao, tâm trạng lên xuống thất thường của y cũng dần lắng lại.
Y dùng mu bàn tay lau đi giọt nước sinh lý nơi khóe mắt, cố gắng mở to mắt lần nữa.
Khi mắt đã quen với ánh sáng, xuyên qua lớp kính trong suốt gần như vô hình, y trông thấy bên ngoài, cành cây lay động theo gió, ánh nắng xuyên qua từng tầng lá, rải bóng loang lổ trên mặt cỏ xanh.
Dì giúp việc đang kéo ống nước tưới cây, vừa tưới vừa thẫn thờ.
Một người quen ngang qua ngoài hàng rào sắt phủ đầy dây leo, tươi cười gọi dì một tiếng.
Dì lập tức khoá vòi, kéo ống nước đi tới nói chuyện.
Hai người đứng cách nhau một hàng rào, chẳng biết thì thầm điều chi mà cứ ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Tiếng cười khúc khích ấy lọt vào tai Mị Lục, lại biến thành những âm thanh mơ hồ xa xôi.
Dù vậy, y vẫn nghe được vài câu.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?