Trước đó Hộc Luật Uyển chưa kịp nhìn rõ đứa con này. Giờ ngắm kỹ, nàng mới phát hiện đứa bé ngày ấy nay đã trưởng thành.
Năm xưa, lúc nàng gặp cha của Hộc Luật Yển, người ấy cũng trạc tuổi này.
Tiếc thay thời thế xoay vần, người từng cùng nàng thề non hẹn biển, nay chỉcòn lại nắm tro tàn.
Nghĩ đến đây, tim nàng nhói đau như bị kim châm.
Hộc Luật Uyển run rẩy đưa tay lên, muốn chạm vào gương mặt hắn.
Hộc Luật Yển thuận theo, hơi nghiêng người, để má áp vào lòng bàn tay nàng.
Hộc Luật Uyển khựng lại một chút, rồi nước mắt lại trào ra dữ dội hơn.
"Con à... là lỗi của mẹ." Giọng Hộc Luật Uyển run lẩy bẩy, "Là mẹ sinh con ra, nhưng lại không có năng lực nuôi con lớn nên người, khiến con phải chịu bao cay đắng. Còn có... còn có Liễu Liễu..."
Nhắc tới Ôn Liễu Liễu, Hộc Luật Uyển nghẹn ngào, tay đang vuốt ve gò má hắn chợt rơi xuống, ôm lấy ngực mà ho rũ rượi.
Hộc Luật Yển không có phản ứng gì, lặng lẽ nhìn Hộc Luật Uyển, một lúc sau mới lấy ra một chiếc khăn tay đưa qua.
Hộc Luật Uyển nhận lấy, tiếp tục ho.
Chẳng mấy chốc, máu đỏ đã thấm ướt khăn, nhuộm lên giữa nền trắng một mảng đỏ lóa mắt.
Nhưng Hộc Luật Uyển chẳng hề tỏ ra kinh ngạc hay hoảng hốt, như thể sớm đã quen với cảnh này, nàng chỉ liếc nhìn khăn tay, rồi cười gượng với hắn:
"Làm bẩn khăn của con rồi."
Hộc Luật Yển đáp: "Không sao."
Nghĩ tới Ôn Liễu Liễu, nụ cười gượng gạo kia lập tức đông cứng.
Ngay cả việc tự lừa dối bản thân, Hộc Luật Uyển cũng không làm nổi.
Nỗi đau mà Ôn Liễu Liễu phải chịu đựng giống như thanh kiếm sắc, đâm thẳng vào tim Hộc Luật Uyển, rút không được mà chạm vào thì lại đau đến tận xương tủy.
"Tất cả đều là lỗi của ta... là do ta cố chấp mà ra..." Hộc Luật Uyển nhắm mắt lại, mặc cho giọt lệ hối hận tuôn rơi.
Hộc Luật Uyển chưa từng nghĩ chuyện này lại kéo Liễu Liễu vào.
Hộc Luật Uyển chưa từng nghĩ, Ôn Liễu Liễu lại có thể vì mẹ con họ mà hy sinh nhiều đến thế.
Nếu thời gian có thể quay ngược, Hộc Luật Uyển thà chưa từng quen biết Ôn Liễu Liễu.
Liễu Liễu à...
Là ta có lỗi với muội.
Dù có bị phanh thây muôn mảnh cũng không thể bù đắp cho những gì muội đã trải qua.
Nỗi đau như vỡ òa trong ngực, ép Hộc Luật Uyển đến mức không thở nổi, cơ thể co giật không ngừng, nàng đau đến mức... như thể sắp chết.
Hộc Luật Uyển siết chặt khăn tay, khóc thảm thiết không ngừng.
Hộc Luật Yển không giỏi dỗ dành người, mà có lẽ... hắn cũng chẳng định dỗ.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?