🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 108: Buông tay.

Chu Thượng giao Hộc Luật Uyển cho một đệ tử của Vô Vọng bang rồi không chút do dự lao thẳng vào trận pháp.

Ai ngờ tình hình trong trận pháp lại khác xa tưởng tượng của hắn - màn sương đen kịt giương nanh múa vuốt lan tràn trong không trung, từng đám sương máu không rõ từ đâu kết tụ giữa không gian, dường như bị đông cứng lại.

Mùi máu tanh nồng đến phát nôn, trong tầm mắt chỉ toàn là tường đổ ngói vụn, tan hoang đổ nát.

Chu Thượng tim đập thình thịch, thận trọng đi về phía nơi màn sương dày đặc nhất.

Trong màn sương đen là một bóng người cao lớn, sương đen cuồn cuộn như nước sôi, quấn quanh thân người ấy, như thể trào ra từ cơ thể hắn rồi lại chầm chậm thẩm thấu trở lại.

Chu Thượng thoáng thấy cây roi trong tay người ấy, liền nuốt khan một ngụm nước bọt, cổ họng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, cực kỳ khó khăn mới nặn ra được hai tiếng: "Bang chủ..."

Hộc Luật Yển nghe thấy tiếng gọi, nghiêng đầu nhìn qua.

Chu Thượng hít sâu một hơi, khẽ hỏi: "Bang chủ, ngài tìm được công tử Mị Lục chưa?"

Hộc Luật Yển không đáp, chỉ lặng lẽ xoay người bước về phía Chu Thượng.

Đợi đến khi hắn đến gần, Chu Thượng mới thấy rõ - Hộc Luật Yển đang ôm một người bằng một tay, chính là Mị Lục vừa mới biến mất không lâu. Nhưng Mị Lục dường như đã mất đi ý thức, yên lặng nằm trên vai hắn, hai tay buông thõng yếu ớt.

Chu Thượng thấy vậy, hai mắt hơi trợn to, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, lại lắp bắp gọi một tiếng "Bang chủ".

Tiếc là Hộc Luật Yển chẳng thèm liếc hắn một cái, ôm Mị Lục lướt ngang qua người hắn.

Chu Thượng vội xoay người bước theo.

Hộc Luật Yển không ngoái đầu lại, lạnh lùng buông một câu: "Về đi."

"Dạ."

Chu Thượng không rõ đã có chuyện gì xảy ra với Mị Lục, càng không dám hỏi nhiều nhìn nhiều, cúi đầu lặng lẽ đi sau Hộc Luật Yển, chẳng khác nào bóng ma.

Ra khỏi ngôi nhà kia, lòng Chu Thượng vẫn chưa thể thả lỏng.

Mọi người đều chờ sẵn ở ngoài, cảm nhận được bầu không khí khác thường liền rụt cổ như chim cút, không ai dám hó hé.

Cuối cùng, vẫn là Chu Thượng phá vỡ sự im lặng: "Lên đường về thôi."

Họ trở về căn nhà đang tạm trú, Chu Thượng và mọi người sắp xếp lại chỗ cho Hộc Luật Uyển nghỉ ngơi, còn Hộc Luật Yển thì ôm Mị Lục về thẳng viện của mình.

Chu Thượng lập tức cho mời y tu đến xem xét tình trạng cơ thể của Hộc Luật Uyển. Người này đã được Chu Thượng xếp đặt sẵn, tu vi chẳng kém hắn là bao, vẫn luôn đợi lệnh trong phủ.

Có lẽ tình trạng của Hộc Luật Uyển không mấy khả quan, y tu kia liên tục lắc đầu thở dài.

Chu Thượng thấy cảnh đó mà lòng quặn lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...