🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 107: Quên lãng.

Đèn hai bên đường đã được bật từ rất sớm, kéo dài mãi vào sâu trong rừng cây.

Xe chạy dọc theo con đường khoảng mười phút, cuối cùng dừng lại trước một căn biệt thự.

Mị Lục và chú Lý xuống xe trước, hai người còn lại thì lái xe vào gara riêng của biệt thự.

Mị Lục quen đường quen lối bước vào cửa chính biệt thự, một dì giúp việc với gương mặt rạng rỡ cầm đôi dép lê bước ra đón.

"Thiếu gia, cậu về rồi." Dì cúi người đặt dép dưới chân y.

Mị Lục cúi đầu nhìn đôi dép một lúc, rồi mới lặng lẽ thay giày.

Dì giúp việc đã quá quen với sự trầm lặng này, nhẹ nhàng cất giày cho y, dặn dò: "Bữa tối đã chuẩn bị xong rồi, thiếu gia lên thay đồ trước đi, xuống là có thể ăn luôn."

Mị Lục khẽ "vâng" một tiếng.

Y lên lầu thay quần áo, chú Lý không đi theo mà ngồi đợi ở phòng khách.

Dì giúp việc tự nhiên hỏi thăm chú Lý về tình hình của Mị Lục ở trường.

"Ông chủ và bà chủ có dặn dò rồi, ở bên ngoài càng phải trông nom thiếu gia cẩn thận, đừng để thiếu gia làm chuyện dại dột, càng không thể để thiếu gia tùy tiện đi theo ai. Nếu thiếu gia lại xảy ra chuyện gì... tôi với cậu đều không gánh nổi đâu." Dì nói với vẻ lo lắng khôn nguôi.

"Tôi biết." Chú Lý đáp.

"Biết là tốt." Dì không chán nhắc lại, "Nhất định phải trông thiếu gia thật kỹ, không phải ai ngoài đường cũng có thể tiếp cận cậu ấy đâu."

Chú Lý chỉ "ừ" một tiếng.

Mị Lục đặt tay lên lan can cầu thang, lặng lẽ nghe một lúc cuộc trò chuyện giữa dì và chú Lý, rồi mới xoay người bước tiếp lên lầu.

Về đến phòng, y cởi đồng phục, thay đồ ở nhà.

Khi vào nhà vệ sinh rửa tay, y nhìn thấy gương mặt mình trong gương tái nhợt đến mức dọa người, quầng thâm dưới mắt đậm đến ghê sợ, cả người gầy như thể chỉ cần một trận gió thổi qua cũng đủ ngã quỵ.

Nước lạnh ào ào tràn qua kẽ tay y, dòng nước chảy mạnh, dần lan đến cổ tay.

Trên cổ tay trái y có vài vết cắt mới lành, loang lổ trên nền da trắng như tuyết, trông rất đáng sợ.

Mị Lục nhìn chằm chằm vào những vết thương đó thật lâu, rồi mới chợt nhớ đến chuyện trước đây từng hẹn với Tống Dữ ở khách sạn.

Đáng tiếc, việc không thành.

Chú Lý quá cẩn thận, phát hiện y có gì đó bất thường liền lập tức dẫn theo vệ sĩ và nhân viên khách sạn phá cửa xông vào. Khi ấy, y đang ngồi trên ghế sofa, máu chảy đầm đìa, cả người đau đến tê dại.

Mị Lục chạm nhẹ lên vết thương.

May mà giờ đã không còn cảm giác gì nữa rồi.

Y tắt vòi nước, lau khô tay, rồi từ túi áo đồng phục cũ lôi ra điện thoại, bật màn hình - đúng lúc có tin nhắn mới gửi đến.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...