Chưa kịp lại gần, Mị Lục đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc từ người Hộc Luật Uyển. Mùi hương ấy không phải do Hộc Luật Yển bị dính phải khi bị giam giữ trong căn nhà này quá lâu mà rõ ràng là toát ra từ chính thân thể nàng.
Ngay cả Hộc Luật Yển cũng bất giác nhíu mày.
Ánh mắt hắn khóa chặt lấy Hộc Luật Uyển trong vòng tay Chu Thượng, như muốn đưa tay chạm vào nàng, nhưng khi tay hắn vừa nâng lên nửa chừng, lại như thể sợ hãi điều gì, lập tức thu lại như bị điện giật.
Chu Thượng lí nhí: "Bang chủ..."
Hộc Luật Yển hạ tay xuống, chăm chú nhìn Hộc Luật Uyển một cái sâu kín rồi dời mắt đi: "Trở về."
"Nhưng bang chủ..." Chu Thượng do dự, "Hộc Luật Uyển... hình như không qua nổi nữa rồi..."
Hắn không dám nói ra cảnh tượng vừa rồi trong căn phòng.
Căn phòng ấy cứ như vừa được ngâm trong bồn máu - mùi tanh xộc thẳng vào mũi khiến hắn buồn nôn muốn lộn cả dạ dày. Dưới ánh đèn leo lét, Hộc Luật Uyển gầy đến chỉ còn da bọc xương, nằm ngã quỵ bên mép giường. Xung quanh là hàng loạt chai lọ vương vãi hỗn loạn.
Khi rời đi, Chu Thượng đã cố tình kiểm tra những bình lọ ấy, mới phát hiện trong đó toàn là cấm dược dùng để kéo dài mạng sống.
Nói dễ nghe là "cứu mạng", nhưng nói trắng ra thì chẳng khác nào ép xác chết thoi thóp thêm chút hơi tàn, để moi ra thông tin. Ngay cả người Ma giới bọn họ khi ép cung cũng phải cân nhắc kỹ trước khi dùng loại thuốc ấy.
Vậy mà... căn phòng của Hộc Luật Uyển lại đầy những thứ như vậy...
Chu Thượng nhắm mắt lại, không dám nghĩ tiếp nữa. Khi mở mắt ra, sắc mặt Hộc Luật Yển đã lạnh như băng.
"Ta nói trở về." Giọng hắn trầm thấp, sát khí lặng lẽ lan ra bốn phía. "Phải để ta lặp lại nữa sao?"
Chu Thượng suýt nữa không trụ vững trước uy áp ập tới, hắn lảo đảo một chút rồi lập tức cúi đầu: "Tuân mệnh."
Chu Thượng sao lại không hiểu?
Hộc Luật Yển sốt sắng muốn rời khỏi đây, chẳng qua là sợ Mị Lục xảy ra chuyện.
Ngay từ đầu, mục đích của hắn chỉ là đón Hộc Luật Uyển trở về. Còn việc người được đón ấy là sống hay chết - hoàn toàn không nằm trong phạm vi quan tâm của hắn.
Thậm chí...
Hắn đến đón nàng, cũng chỉ vì quen nghe theo lời khuyên của Mị Lục mà thôi.
Nghĩ đến đây, Chu Thượng im lặng không nói thêm gì, nhấc chân định bước đi.
Nhưng vừa bước một bước, một bàn tay bất ngờ chặn đường hắn lại.
Chu Thượng ngẩng đầu.
Chính là tay của Hộc Luật Yển.
Hắn cao hơn Chu Thượng một đoạn, cúi mắt nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo đến mức hàng mi dài cũng không che nổi tia sáng băng giá nơi đáy mắt.
Lại một lần nữa, Chu Thượng cảm nhận được uy áp quen thuộc. Chân hắn mềm nhũn, liếc nhìn Hộc Luật Yển một cái liền vội vã cụp mắt xuống.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?