Những lời ấy khiến Mị Lục sững sờ.
Phải một lúc sau y mới phản ứng lại, lắp ba lắp bắp hỏi: "Có liên quan đến Hộc Luật Uyển? Ý ngươi là gì? Ý ngươi là... Hộc Luật Uyển cũng có thể có dính líu đến chuyện đó?"
"Không phải vậy." Hộc Luật Yển nhận ra sự căng thẳng của Mị Lục, ngón tay cái khẽ vuốt ve mu bàn tay y, chậm rãi nói: "Ta nghi nửa quả tim ấy... ở trong thân thể Hộc Luật Uyển."
"Hộc Luật Uyển?" Mị Lục kinh hãi thốt lên, "Tại sao lại là Hộc Luật Uyển? Sao có thể là Hộc Luật Uyển được? Điều đó hoàn toàn không hợp lý!"
Dù kịch bản trong nguyên tác có bị thay đổi, dù trái tim vốn nên bị Hộc Luật Hạnh lấy đi lại rơi vào tay người khác, thì người đó cũng không thể là Hộc Luật Uyển!
Chẳng phải Hộc Luật Uyển là mẹ ruột của Hộc Luật Yển sao?
Hộc Luật Uyển làm sao có thể ra tay tàn nhẫn như vậy với đứa con mà mình đã từng liều mạng sinh ra?
Trừ phi... chuyện này không phải do nàng tự nguyện.
Nhưng nếu điều đó là thật, thì dù Hộc Luật Uyển có tự nguyện hay không cũng không còn quan trọng nữa - vì nàng đã gây ra cho Hộc Luật Yển một tổn thương không thể vãn hồi.
Hộc Luật Uyển...
Tại sao lại là nàng?
Chẳng lẽ đây là sự ác ý mà nguyên tác dành cho bọn họ sao? Không chỉ muốn hại mạng sống hắn, mà còn muốn từ từ đẩy Hộc Luật Yển rơi xuống vực sâu?
Bàn tay Mị Lục bị Hộc Luật Yển nắm chặt khẽ run lên.
Y không thể thấy sắc mặt tái nhợt của chính mình, chỉ cảm nhận được cảm xúc mang tên hoảng loạn và sợ hãi đang từ đáy lòng cuộn trào, như những bàn tay lạnh lẽo dài ngoằng siết chặt lấy trái tim y.
Lần đầu tiên trong đời, y thấy mình đau đến thế.
Rõ ràng y đã cảm nhận được nguy cơ nào đó đang đến gần, một hiểm họa ở ngay trước mắt, vươn tay là chạm tới - thế nhưng y lại chẳng thể làm được gì, như con cá nằm trên thớt, mặc người chém giết.
Cảm giác bất lực ấy ăn sâu vào xương tủy, khắc cốt ghi tâm.
"Không sao đâu." Hộc Luật Yển ôm y vào lòng, dịu dàng vuốt đầu y, "Chỉ là suy đoán của ta thôi, chưa chắc đã đúng. Chúng ta vẫn phải đích thân đến xem, tận mắt thấy mới rõ."
Mị Lục siết chặt vạt áo trước ngực Hộc Luật Yển.
Hồi lâu sau, y hỏi hắn: "Ngươi định khi nào khởi hành?"
"Ngay bây giờ." Hộc Luật Yển phủ tay lên mu bàn tay y, giọng nói mang theo sự cương quyết không cho phép từ chối: "Ngươi đi cùng ta."
Mị Lục gật đầu không chút do dự: "Được."
Bầu trời bên ngoài dần chuyển từ màu tro xám sang lam đậm, khi họ lên xe ngựa, hai chiếc đèn lồng trước cổng phủ đã được thắp lên, phát ra ánh sáng vàng mờ, lắc lư trong gió lạnh đầu đông.
Ban đêm ở huyện Ngạc Thành không náo nhiệt như ban ngày, mới vừa chạng vạng, đường phố đã vắng tanh không một bóng người, hàng quán cũng chỉ còn vài ánh đèn, sắp sửa đóng cửa nghỉ sớm.
Xe ngựa lắc lư trên con đường trống trải.
Nghĩ đến việc sắp gặp mẹ ruột của Hộc Luật Yển, Mị Lục đột nhiên thấy khẩn trương, y vô thức chỉnh lại tóc tai và y phục của mình.
Chưa chỉnh xong, tay y đã bị Hộc Luật Yển nắm lấy.
Hộc Luật Yển kéo tay y qua, đặt vào lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng xoa xoa, rồi cúi đầu hà một hơi thở nóng: "Tay ngươi lạnh quá."
Mị Lục khẽ cười: "Ta hồi hộp quá."
"Hồi hộp gì cơ?"
"Sắp gặp mẹ của ngươi rồi." Mị Lục đáp, "Nếu không phải tình thế đặc biệt, ta thật sự không nên tay không mà đến gặp mẹ ngươi."
"Hộc Luật Uyển chắc sẽ không để tâm mấy thứ ấy đâu." Hộc Luật Yển như bị nụ cười của y lay động, khóe môi cong lên, gương mặt thoáng nở nụ cười dịu dàng. Hắn cúi đầu, hôn lên má Mị Lục một cái rồi nói, "Đều là những lễ nghi phiền phức, ta nghĩ chỉ cần bà ấy nhìn thấy ngươi, chắc chắn sẽ rất vui."
Mị Lục đưa tay vuốt má hắn, hồi lâu, y khẽ thở dài: "Mong là vậy."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?