🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 101: Tàn nhẫn.

Nghê Văn Tuệ nói Hộc Luật Uyển bị Văn Nhân Chính đưa đến huyện Ngạc Thành, hiện đang lẩn trốn trong một căn nhà nhỏ. Chỉ là Văn Nhân Chính vì chuyện của Hộc Luật Yển mà đã rời khỏi đó, đến kinh thành, chỉ để lại vài thuộc hạ canh giữ nàng.

Hộc Luật Uyển, dĩ nhiên là còn sống, nhưng cách cái chết... cũng chẳng còn xa nữa.

Văn Nhân Hiểu không nói rõ tình trạng của Hộc Luật Uyển, Nghê Văn Tuệ cũng chỉ có thể thuật lại sơ lược vài câu.

Hộc Luật Yển và Mị Lục sau khi chuẩn bị đơn giản thì lập tức lên đường.

Trước khi xuất phát, Mị Lục đặc biệt tìm đến Mị Hà Phong và Cổ Thu để từ biệt.

Nếu mọi chuyện suôn sẻ, chỉ mất khoảng mười ngày là có thể quay về. Nghe xong lời y, Cổ Thu vẫn không nén được nỗi lo trong lòng, òa khóc như một đứa trẻ.

"Lục Lục, nghe lời mẹ, đừng đi nữa." Cổ Thu níu lấy tay Mị Lục không chịu buông, đôi mắt đẫm lệ nhìn y, giọng nói gần như là khẩn cầu: "Ngày trước con cũng đột ngột rời đi như thế, đi là năm năm liền. Mẹ với cha con ngày đêm trông ngóng, ngóng đến mòn mỏi, những ngày tháng đó khổ sở lắm, mẹ không muốn lại phải chịu đựng thêm một lần nữa."

Lời vừa dứt, từng giọt lệ to tròn lại rơi xuống từ mắt bà.

Mị Hà Phong đứng lặng sau lưng Cổ Thu. Dù ông đang ôm lấy vai bà, nhưng không hề ngăn cản.

Mị Lục bị Cổ Thu giữ tay, chờ đến khi cảm xúc bà dịu đi chút ít, y mới mở lời: "Mẹ, con không thể trốn cả đời được."

"Vì sao không thể? Chỉ cần con ở ngay trước mắt ta và cha con, chẳng ai có thể động được đến con." Cổ Thu hít sâu, giọng vẫn run run, "Chẳng lẽ con đã quên trước đây Chu Thượng đã đâm con một dao sau lưng như thế nào sao? Nếu không phải hắn đẩy con một cái, con đã không bị thương nặng đến vậy, thậm chí còn suýt chết nữa."

"Mẹ." Mị Lục chau mày, vỗ nhẹ mu bàn tay bà, "Con đã giải thích rồi, không phải Chu Thượng đẩy con, mà là người kia-kẻ đang bám lấy Chu Thượng-ra tay."

Cổ Thu nói: "Nếu hắn có thể nhập vào Chu Thượng, vậy nhập vào kẻ khác chẳng phải cũng dễ như chơi sao?"

Mị Lục nghẹn lời.

Thấy vậy, gương mặt căng thẳng của Cổ Thu dần thả lỏng. Bà dịu giọng khuyên nhủ: "Ít nhất ở nhà, có nhiều người canh chừng, hắn sẽ không dễ ra tay."

"Mẹ con nói không sai." Mị Hà Phong trầm mặc hồi lâu rồi cất tiếng, "Hộc Luật Yển tuy rất mạnh, nhưng hắn chỉ có thể bảo vệ con nhất thời, không thể bảo vệ cả đời. Con phải học cách sống thiếu hắn đi thôi. Vì hắn mà không tiếc tính mạng, chạy đông chạy tây, thật không đáng..."

"Hà Phong!" Sắc mặt Cổ Thu biến đổi, vội vã ngắt lời ông, "Đừng nói linh tinh!"

Mị Hà Phong cũng nhận ra mình lỡ lời, mím môi, không nói thêm nữa.

Nhưng lời đã thốt ra như nước đổ khó hốt, Mị Lục nghe rõ từng chữ, sắc mặt lập tức đông cứng lại.

"Cha, lời đó... có ý gì?" Mị Lục thu lại biểu cảm, chậm rãi gỡ tay Cổ Thu ra, cố giữ vẻ bình tĩnh, hỏi, "Hộc Luật Yển làm sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...