Tuy miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng Mị Lục vẫn chưa nghĩ ra phải làm thế nào để kể lại toàn bộ sự thật cho Hộc Luật Yển.
Mùa hè oi ả qua đi, thời tiết nhanh chóng trở lạnh.
Lẽ ra mùa thu hoạch phải là lúc kinh thành náo nhiệt nhất trong năm, nhưng càng về sau, thành lại càng trở nên tiêu điều vắng vẻ, thậm chí đôi khi đi cả con phố dài cũng chẳng thấy một bóng người.
Số lượng ma tu đổ vào kinh thành ngày một tăng, bách tính đều đóng chặt cửa không ra ngoài. Dù là có chuyện buộc phải bước chân khỏi nhà, họ cũng cẩn thận né tránh đám ma tu từ xa, vẻ hoảng sợ và kinh hãi đều hiện rõ trên khuôn mặt.
Dù Hộc Luật Yển vẫn thường ở bên cạnh Mị Lục, nhưng y có thể rõ ràng cảm nhận được rằng bên ngoài nhất định đang có biến động gì đó.
Hộc Luật Yển lúc thì bình tĩnh, lúc lại căng thẳng. Mỗi lần lo lắng là hắn lại ôm chặt lấy Mị Lục không buông tay.
"Ta mặc kệ ngươi có phải là Mị Lục thật hay không, tóm lại, ngươi không được rời khỏi ta." Hắn mạnh mẽ đan năm ngón tay vào tay y, giọng điệu nghiêm túc, "Ngươi không được đi đâu hết, chỉ được ở bên cạnh ta."
Mị Lục dùng tay còn lại xoa nhẹ mái đầu hắn: "Ta vẫn đang ở đây mà."
Hộc Luật Yển nhìn chăm chăm vào mắt y, trong mắt hắn là sự cố chấp mãnh liệt, cảm xúc như trào dâng thành thực thể: "Ta cũng sẽ không để ai đưa ngươi rời đi."
Mị Lục vốn định nói rằng chẳng ai có thể mang y đi đâu, nhưng nghĩ tới kẻ không rõ thân phận vẫn luôn muốn giết y, lời ra đến miệng lại chuyển thành: "Sẽ không đâu."
Hộc Luật Yển nhìn y một lúc, rồi cúi xuống hôn lên môi y.
Không sâu, chỉ là những cái chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, đủ để hai người cảm nhận được hơi ấm của nhau.
Hắn rất thích thân mật với Mị Lục như thế này, dù chẳng làm gì, ngực cũng ngập tràn cảm giác hạnh phúc như muốn trào ra ngoài.
Hắn biết ơn sự kiên trì năm đó.
May mà hắn đã bò ra khỏi vũng bùn ấy, nắm chặt tay y.
May mà... hắn đã giữ được Mị Lục.
Nụ hôn của Hộc Luật Yển từ môi Mị Lục lướt sang má, cuối cùng là một cái hôn nhẹ lên đôi mi dài đang run run khiến hắn ngứa ngáy tận tim gan: "Tư Đồ Cao Dương đã bắt được một người, ta dẫn ngươi đi xem nhé?"
Mị Lục hỏi: "Ai vậy?"
"Văn Nhân Hiểu."
"Văn Nhân Hiểu?" Mị Lục hơi kinh ngạc, "Hắn chẳng phải là con trai của Văn Nhân Chính sao?"
Nghĩ tới mối quan hệ giữa Văn Nhân Chính và Hộc Luật Uyển, trong lòng Mị Lục bất giác lạnh buốt-
Một ý nghĩ mơ hồ hiện lên trong đầu y.
"Phải rồi." Y ngẩng đầu nhìn Hộc Luật Yển, "Ngươi nói xem... Văn Nhân Hiểu có phải là con của mẹ ngươi với Văn Nhân Chính không?"
Y vốn nghĩ Hộc Luật Yển sẽ để tâm chuyện này, ai ngờ hắn nghe xong lại chẳng có biểu cảm gì đặc biệt, chỉ hờ hững nói: "Có lẽ vậy."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?