🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 79: Bao dưỡng con dâu nuôi từ bé

Edit: Dép

Quý Hoài tò mò, lại gần Giang Tử Mặc hỏi: "Chú, sao phải giúp bác ấy vậy?"

Giang Tử Mặc đưa tay lên lau mảnh vụn đồ ăn trên khóe miệng cậu, nói: "Tôi cần một người giúp tôi theo dõi Hoa gia."

Quý Hoài gật đầu, nhớ tới cái lần khi Hoa Duẫn Hòa kéo cậu vào WC muốn làm chuyện đồi bại, Tề Nguyệt đúng lúc đi vào cứu cậu. Hóa ra là do chú Mặc ở phía sau giúp cậu.

Cõi lòng cậu bỗng dưng trở nên ngọt ngào, đút Giang Tử Mặc ăn một miếng khoai chiên. Giang Tử Mặc ôm cậu từ phía sau, hai người rảnh rỗi nằm nói chuyện trên sofa.

"Vài ngày nữa là năm mới rồi, chúng ta đi sắm đồ tết đi."

Giang Tử Mặc nhíu mày: "Có cô Thúy mua rồi."

"Không giống." Quý Hoài nói, "Năm nay là cái tết đầu tiên chúng ta ở bên nhau, chúng ta phải làm gì đặc biệt chứ, ai lại để cô Thúy làm hết."

Giang Tử Mặc nghĩ tới cái cảnh chen lấn mua hàng tết ở trung tâm thương mại mà ngán ngẩm, Quý Hoài lại dỗ hai câu: "Cùng đi đi mà, có thể gọi thêm anh Lục nữa, nhiều người mới vui."

Giang Tử Mặc bị cậu nhõng nhẽo năn nỉ một lúc lâu, cuối cùng đành phải đồng ý. Lần đầu tiên Quý Hoài được tự đi sắm đồ tết, cho nên cậu thấy rất phấn khích, chạy vào phòng thay một bộ quần áo thể thao, sau đó kéo Giang Tử Mặc ra cửa.

Bọn họ tới trung tâm thương mại ở gần nhà, khắp nơi đã treo câu đối đỏ, không khí vui mừng hớn hở. Quý Hoài kéo Giang Tử Mặc đi lấy một chiếc xe đẩy hàng rồi theo dòng người đi vào trong.

"Chúng ta mua gì đây?" Quý Hoài nhìn trái nhìn phải, không biết nên lấy thứ gì. Giang Tử Mặc lại càng không biết, Lục Thất ở phía sau thấy thế thì buồn cười, nhưng anh không nhắc nhở, ai bảo tự dưng thiếu gia gọi điện thoại cho anh bảo là đi mua sắm cùng, cốt là để kiếm người xách đồ hộ.

"Có nên mua thịt không nhỉ? Hay là mua cá đi? Em thấy rồi, đằng trước có giảm giá." Phía trước có một đám người đứng vây xem, đều đang tranh nhau thịt bò giảm giá. Quý Hoài thấy thế cũng muốn chen vào, Giang Tử Mặc kéo cậu lại.

"Không muốn mua sao? Xíu nữa bị giành hết mất." Quý Hoài vội vã.

"Bảo bối." Giang Tử Mặc cúi đầu, đặt thẻ vào trong tay Quý Hoài, "Chúng ta có tiền, không cần phải mua đồ giảm giá."

Quý Hoài cầm tấm thẻ, mặt ngu, qua một lúc lâu mới bật cười.

"Em cười cái gì?" Giang Tử Mặc buồn bực nói.

Quý Hoài hỏi: "Em đây là đang bị bao dưỡng sao?"

Giang Tử Mặc cũng cười: "Bây giờ mới biết à? Dâu nuôi từ bé, nuôi đến lớn là có thể bóc ra ăn sạch sẽ."

"Cái gì dâu nuôi từ bé..." Quý Hoài nhìn thoáng xung quanh, hơi ngượng ngùng.

Giang Tử Mặc như cười như không nhìn cậu, sau đó thở dài một hơi, nhéo nhéo má Quý Hoài, "Bây giờ cứ phải nuôi cho tốt đã, nuôi thêm một năm nữa."

Quý Hoài hiểu ý Giang Tử Mặc, cậu mím môi, không nhịn được cười lên. Nhưng mà dù sao như thế cũng rất ngượng, cậu xoay mặt tránh đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...