🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 68: Em đừng có chơi quá đà

Edit: Dép

Lúc ăn cơm, Quý Hoài mới nhớ ra, đầu lưỡi cậu bị cắn nên giờ đụng vào đồ ăn thấy vô cùng đau, cậu gắp mấy miếng thì ngừng lại, ỉu xìu uống canh.

Hạ phu nhân thấy cậu không ăn, liền hỏi: "Sao lại không ăn nữa rồi? Đồ ăn không hợp sao?"

"Không ạ, đồ ăn ngon lắm." Quý Hoài nói, "Cháu đang bị nhiệt miệng nên ăn vào thấy hơi đau."

Hạ Phủ Hiên liếc một cái là biết Quý Hoài đang nói xạo, hắn nhìn Giang Tử Mặc rồi hừ lạnh một tiếng, Giang Tử Mặc ngẩng đầu lườm Hạ Phủ Hiên một phát, sau đó quay đầu ra hỏi Quý Hoài, "Còn đau không?"

Quý Hoài thấy Hạ Phủ Hiên và Hạ phu nhân đều ngừng đũa nhìn mình, cậu nhanh chóng lắc đầu. Giang Tử Mặc vẫn không buông tha, tiếp tục hỏi: "Có phải là tại cắn vào lưỡi không, lần sau sẽ không cắn nữa."

"Chú Mặc." Quý Hoài nghiêng đầu thấp giọng cầu xin Giang Tử Mặc đừng có nói nữa. Giang Tử Mặc ngồi thẳng lên liếc nhìn Hạ Phủ Hiên, ra vẻ khoe khoang. Hạ Phủ Hiên nheo mắt trầm mặt xuống.

Hạ phu nhân thấy thế thì cười nói: "Tôi chưa bao giờ thấy Tử Mặc như thế, cậu bây giờ tình cảm hơn nhiều rồi."

"Chú Mặc bây giờ biết cười rồi nha." Viện Viện giơ tay nói.

Giang Tử Mặc khẽ cười, lắc đầu không nói gì.

Sau khi ăn xong, Hạ Phủ Hiên nhận điện thoại rồi đi ra ngoài. Hạ Phủ Hiên vừa ra khỏi cửa, Viện Viện kéo tay Quý Hoài lôi cậu chạy ra vườn hoa.

"Viện Viện, em dẫn anh đi đâu thế?" Quý Hoài nghi hoặc hỏi.

Viện Viện kéo cậu đi vào một căn phòng nhỏ đối diện nhà kính trồng hoa, trong phòng có rất nhiều rương hòm lớn. Hạ Viện Viện chỉ vào mấy cái hòm ở góc tường, nói: "Trong đó có ảnh của chú Mặc."

"Đi vào xem thế này cũng được à?" Đây hẳn là nhà kho của Hạ gia, nếu trong hòm có bí mật năm xưa gì đó, sao có thể để người khác tùy tiện nhòm ngó.

"Không sao đâu anh, mấy ngày trước mẹ lấy cho em xem mà."

Quý Hoài rất tò mò ảnh chụp mà Viện Viện nói rốt cuộc là gì, lúc Viện Viện mở hòm, cậu không nhịn được đi lên giúp bé.

Hòm không lớn, bên trong có một cái hộp sắt, cũng không khóa, nhẹ nhàng tách một cái liền mở ra.

Viện Viện vươn tay chọn ảnh chụp của Giang Tử Mặc ra, đưa cho Quý Hoài, "Anh Hoài ơi anh xem đi, đây là chú Mặc này."

Quý Hoài đón lấy, tấm thứ nhất là một tấm ảnh ba người chụp chung, ở giữa là Hạ phu nhân, hai bên thì một người là Hạ Phủ Hiên, người còn lại là Giang Tử Mặc. Thời điểm chụp hẳn là rất lâu rồi, mép ảnh đã hơi ố vàng.

Nếu như tấm ảnh của Giang Tử Mặc mà cậu lén nhìn được trong hồ sơ đem lại cảm giác hung ác nham hiểm, thì tấm ảnh này lại mang lại cảm giác tàn bạo hơn, hận thù hơn.

Giang Tử Mặc cau mày, ánh mắt cực kỳ đáng sợ nhìn về phía trước, giống như bị bắt ép phải chụp tấm ảnh này vậy, Hạ phu nhân khoác một tay lên vai Giang Tử Mặc, một tay kéo bả vai Hạ Phủ Hiên, cười vô cùng ấm áp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...