🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 64: Chờ tôi trở về

Edit: Dép

Quý Hoài đi ra khỏi cục cảnh sát, tới gặp một luật sư để bàn chuyện. Hai tiếng sau, cậu về nhà.

Cậu vừa mới xuống xe đi vào thì thấy Hoa Cẩm Tú đang dựa vào lan can lầu hai, cười với cậu.

"Quý Hoài thiếu gia của chúng ta về rồi đấy à? Sao trông mặt đưa đám thế, ai không biết còn tưởng ba mẹ mày chết rồi."

Quý Hoài đã sớm coi như mình không có cha mẹ, cho nên nghe những lời này, cậu không hề để tâm, cậu tiếp tục đi vào trong mặc xác Hoa Cẩm Tú.

"Tao đã sớm nói rồi, mày ôm đùi Giang Tử Mặc chỉ có thiệt thôi, mày xem đấy, tý nữa thì lại dây vào mạng người. Bây giờ mày về đây rồi, tao sẽ nói với ông nội, ông nội sẽ không trách mày đâu, quá lắm chỉ phạt mày mấy roi, mày cũng quen rồi mà nhỉ."

Quý Hoài dừng bước, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn Hoa Cẩm Tú, "Vết thương của chị khỏi chưa? Mới thả ra vài ngày đã lại đi cắn người lung tung rồi đấy?"

"Quý Hoài! Mày đợi đấy! Giờ tao muốn xử lý mày thì không ai cứu mày hết đâu, mày chết chắc rồi!" Hoa Cẩm Tú mở to mắt phẫn nộ chỉ thẳng vào cậu.

"Thì cứ làm đi, vừa đúng lúc tôi đang bực không biết xả đi đâu đây."

Hoa Cẩm Tú hung hăng trừng mắt cậu, sau đó xoay người chạy vào trong phòng. Chốc lát sau, cô ta đã xuống lầu, kêu đám người hầu ra bao vây Quý Hoài.

Quý Hoài đứng không nhúc nhích.

Hoa Cẩm Lăng nghe thấy động tĩnh liền đi ra định giáo huấn Hoa Cẩm Tú vài câu, Hoa Cẩm Tú phát hỏa: "Anh! Sao anh lại cản em! Em chịu nhục nhã như thế đều là tại Quý Hoài! Đều tại chú Mặc ở phía sau châm ngòi! Anh xem vết thương trên mặt em tới giờ vẫn chưa khỏi, đều là do bọn họ ban tặng! Em nuốt không trôi nỗi nhục này! Anh, chú Mặc đã rớt đài rồi, không ai giúp đỡ Quý Hoài đâu."

Hoa Cẩm Lăng trầm lặng không lên tiếng, Hoa Cẩm Tú hừ lạnh, nói: "Đánh, đánh ác vào, phải để lại vết thương nhiều hơn tôi!"

Mấy người hầu nhìn nhau sau đó cùng đi lên.

Quý Hoài lạnh mặt, tránh được một đấm nhưng không né kịp một cước đánh lén phía sau, cậu khuỵu chân ngã xuống. Tất cả buồn bực thống khổ không có chỗ trút mấy ngày nay giờ đều bùng nổ hết ra, cậu không tránh nữa, vung tay đấm qua.

Cho tới giờ, cậu chưa từng thấy mình vô dụng đến thế, cứ luôn tránh né như một thằng yếu đuối.

Tự cho là mình lương thiện không muốn trở mặt với người ta, tự cho là giữ lấy sơ tâm, từng bước nhượng bộ, cuối cùng thì sao?

Đời trước táng thân trong biển lửa, đời này chú Mặc xảy ra chuyện, cậu không thể làm được bất cứ chuyện gì.

Quý Hoài, mày vẫn sẽ tiếp tục sống như vậy sao? Cái gì cũng không biết, ngay cả người bên cạnh mình cũng không thể giúp.

Mày chính là một thằng nhu nhược! Thằng hèn nhát gan!

Mày nhìn những người Hoa gia này, bọn họ đùa cợt mày, chế giễu chú Mặc, hận không thể lấy mạng mày.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...