🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 6: Chú Mặc

Edit: Dờ

Quý Hoài quỳ cả đêm mới được thả, cậu chống tay trên đất thở hồi lâu mới đứng lên được. Nhìn thấy tên vệ sĩ đã đi xa, cậu mới đỡ cửa đi ra ngoài.

Sáng sớm tinh mơ, vừa chớm nắng mai, sau tòa nhà là vườn hoa, cuối khu vườn có một căn biệt thự nho nhỏ độc lập. Nơi đó là cấm địa ở Hoa gia, không ai dám đi qua đó, Quý Hoài lại càng không dám.

Cậu đỡ bờ tường đi từng bước, cử động hơi mạnh chút thôi là miệng vết thương bị kéo ra, đau khắp mình mẩy. Nhưng dần dà cậu cũng quen với cái đau ấy. Chỉ là sức lực cậu quá yếu, đau đớn cả đêm khiến cậu mệt nhọc đứt hơi.

Mấy con bồ câu nuôi trong vườn bị kinh sợ, vùn vụt đập cánh bay ra khỏi đám cây cối um tùm rồi đậu lên nóc nhà. Quý Hoài lại không để ý, cậu chỉ muốn mau chóng về phòng của mình.

Đột nhiên, một người xuất hiện giữa đám cây cối, ánh mắt dò xét đánh giá của hắn làm Quý Hoài khựng lại.

"Chú, chú Mặc." Quý Hoài run rẩy cất tiếng chào hỏi.

Giang Tử Mặc nhướn mi, không khí lành lạnh buổi sáng sớm làm sắc mặt hắn có hơi xanh trắng, nhưng không hề ảnh hưởng tới vẻ anh tuấn của hắn. Hắn chậm rãi bước từ trong rừng cây ra, chống bâton đi đến trước mặt Quý Hoài.

"Vừa tới đã bị đánh, cũng là hạng chẳng có quy củ gì." Giang Tử Mặc châm chọc nói.

Quý Hoài dùng một tay đỡ tường, tay kia thì túm góc áo. Giang Tử Mặc thấy cậu căng thẳng thì cười hỏi: "Sợ chú à? Vừa tới đã biết sợ chú rồi? Ai bảo với cháu là chú sẽ ăn thịt người thế." Câu sau mang theo âm điệu lạnh lẽo truyền xuống đỉnh đầu Quý Hoài.

Trái tim Quý Hoài run lên, nhịp đập cực nhanh, cậu lắp bắp: "Không, cháu không, sợ."

Giang Tử Mặc bóp cằm cậu nâng lên, đau tới mức Quý Hoài tái cả mặt, vừa đau lại vừa sợ. Đời trước không bao giờ chạm mặt Giang Tử Mặc, cậu chỉ cần tránh đi là được. Nhưng đời này cậu đến gần Giang Tử Mặc như thế này, mới hiểu được vì sao mà đời trước Hoa Cẩm Tú cứ thấy Giang Tử Mặc là nhũn cả chân.

Bởi vì chân cậu cũng đang run lẩy bẩy, run tới mức sắp đứng không vững.

"Chú Mặc..." Ánh mắt cậu vừa sợ hãi vừa thê lương, đã chẳng còn buồn đếm xỉa tới vết thương sau lưng nữa.

"Anh ba sao lại có đứa con trai nhát cáy thế này, kỳ lạ thật."

Lời như thế, đời trước cậu nghe nhiều rồi, dù đời này cũng chỉ mới thấy người cha đó hai lần, nhưng thông qua lời người ta nói, cậu cũng biết được cha cậu là người nhìn xa trông rộng, thông minh lanh lợi lại rất tùy ý liều lĩnh, là người phản nghịch nhất Hoa gia.

Đời trước, Quý Hoài muốn che giấu sự nhát gan yếu đuối của cậu nên ra vẻ dũng cảm không sợ sệt, vậy nên cậu trở thành một công tử dịu dàng đầy giả tạo.

Nhưng đến đời này, cậu nhìn thấu hết thảy, biết rõ Hoa gia thối nát đến độ nào, trải qua một đời đầy đau khổ, cậu không muốn tiếp tục thảo mai giả tạo nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...