🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 37: Chẳng lẽ bọn họ không nên xin lỗi cháu sao?

Edit: Dép

"Cháu suy nghĩ kỹ rồi."

Chỉ có Giang Tử Mặc mới hiểu hàm ý của câu nói này, nói câu này ra, có nghĩa là mỗi một bước đi của đời này về sau sẽ không còn giống đời trước nữa. Cuộc đời mây trôi bèo dạt của cậu, cuối cùng cũng có người để tựa vào.

Giang Tử Mặc như thể đã chờ những lời này từ lâu, hắn đi đến cạnh Quý Hoài, đứng cách Quý Hoài tầm một bước chân, bỗng dưng nở nụ cười. Khuôn mặt hắn rất anh tuấn, dù giữa hai đầu mày có gì đó tối tăm, nhưng cũng không ngăn được ánh mắt yêu thích cái đẹp của mọi người. Hắn vừa đứng ra, tất cả mọi người đều nhìn hắn.

"Cậu bảo cái chìa khóa này được tìm thấy trong phòng Quý Hoài?" Giang Tử Mặc nhìn tên vệ sĩ cầm chìa khóa.

"Vâng." Vệ sĩ gật đầu.

Giang Tử Mặc quay đầu, hỏi Hoa Cẩm Tú: "Cháu thấy Quý Hoài vào nhà kho?"

Hoa Cẩm Tú cắn môi gật đâu, vội vàng nói: "Cháu chỉ thấy bóng người thôi, nhìn không rõ lắm."

"Vậy cháu có vào theo không?"

"Cháu sao có thể đi vào chứ?" Hoa Cẩm Tú lớn tiếng phản bác, "Cháu chỉ đứng ở đầu cầu thang nhìn xuống chứ có đi xuống đâu."

Giang Tử Mặc cười nhạt, Hoa Chính Diệu dường như nghĩ ra điều gì, vội nói: "Được rồi, chuyện này dừng ở đây, dù là ai làm, chỉ cần tra là biết. Hôm nay muộn rồi, mọi người cả ngày tham gia tiệc cũng đã mệt, nên trở về nghỉ ngơi. Cẩm Lăng, cháu đi sắp xếp đi."

"Dạ." Hoa Cẩm Lăng gật đầu, xoay người đi sắp xếp công việc.

"Chờ đã." Giọng Giang Tử Mặc không lớn, lại làm cho Hoa Cẩm Lăng khựng lại.

"Chú Hoa, có nhiều trưởng bối ở đây thế này, vừa lúc có thể làm chứng. Nếu chuyện này không làm rõ thì đứa nhỏ này lúc quay về sẽ khóc nhè mất." Giang Tử Mặc cười cười xoa đầu Quý Hoài.

"Chú Hoa cũng biết đấy, Quý Hoài rất nhát, không làm gì lại bị vu oan, quay về chắc chắn sẽ khóc lóc cả đêm."

Hoa Chính Diệu ương ngạnh: "Chuyện đã rõ ràng, chìa khóa cũng đã tìm được, Quý Hoài, ầy, ta không phạt nó là được chứ gì." Hoa Chính Diệu bày ra vẻ mặt đau lòng bất đắc dĩ, trên thực tế đã bóng gió đổ hết tội lên đầu Quý Hoài.

Quý Hoài vẫn im lặng, nghe thế thì càng tức cười. Đúng lúc Giang Tử Mặc quay sang hỏi cậu: "Là do cháu đập vỡ sao?"

Quý Hoài không biết sao Giang Tử Mặc phải hỏi vậy, nhưng bàn tay Giang Tử Mặc đặt trên vai cậu làm cậu thấy an tâm, nhất thời cảm giác phẫn nộ vì bị vu oan cũng biến mất.

Cậu ngoan ngoãn lắc đầu, "Không phải cháu."

"Chú Hoa, một đứa là cháu trai, một đứa là cháu gái, hai đứa nói không giống nhau, không biết là ai đang nói thật, vậy không thể vội kết luận được. Chú Hoa, chú thấy đúng không?"

Hoa Chính Diệu nhìn hắn, chỉ có thể gật đầu. Giang Tử Mặc nở nụ cười nói: "Chú Hoa, sao không xem camera theo dõi? Cháu nhớ là trong sơn trang lắp rất nhiều camera mà, lúc nhỏ có một lần cháu phát sốt trong phòng, may mà chú Hoa thấy được qua màn hình theo dõi, mới cứu được cháu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...