🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 33: Hóa ra biết cả rồi

Edit: Dép

Hoa Cẩm Tú cắn môi nghĩ ngợi một lúc rồi vén tóc ra sau tai, đi đến bên cạnh phu nhân.

"Chào Hạ phu nhân." Cô ta ngọt ngào chào hỏi, Hạ phu nhân lịch sự gật đầu với Hoa Cẩm Tú. Cô ta ngập ngừng, mắt chuyển qua nhìn Viện Viện, đột nhiên cô ta ngồi xuống chào Viện Viện: "Viện Viện, chào em."

Viện Viện nhìn cô ta một cái, gật đầu lễ phép: "Chào chị ạ."

Hoa Cẩm Tú cười nói: "Lầu đầu Viện Viện tới đây phải không, chị dẫn em đi chơi nhé."

Hạ Viện Viện lắc đầu: "Không cần đâu, em cảm ơn chị."

Hoa Cẩm Tú đụng phải cái đinh mềm, sắc mặt trở nên cứng nhắc nhưng cô ta vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục tươi cười: "Hay là chị dẫn em đi tham quan một chút nhé? Có nhiều đồ chơi lắm, để chị chơi cùng em được không?"

Hạ Viện Viện lạnh nhạt lắc đầu, Hạ phu nhân lên tiếng: "Ý tốt của Hoa tiểu thư, cô xin nhận, nhưng Viện Viện đã không thích chơi, xin lỗi không tiếp được."

Hạ phu nhân nắm tay Viện Viện tránh đi, sắc mặt Hoa Cẩm Tú đổi từ trắng bệch thành tái xanh, mặt mày nhăn nhó, cảm thấy cực kỳ phẫn hận. Bà có thể cười nói với Quý Hoài nhưng với cô ta thì không. Cô ta mới là đại tiểu thư Hoa gia cơ mà, còn Quý Hoài chỉ là một thằng con riêng không được thừa nhận!

Huống chi cô ta có chỗ nào không bằng Quý Hoài đâu, chỉ dựa vào Quý Hoài cũng muốn tranh giành với cô ta sao. Vẻ mặt Hoa Cẩm Tú thay đổi, nở nụ cười, nảy ra một ý hay.

Cô ta muốn cho mọi người thấy, muốn cho Hạ phu nhân thấy, Quý Hoài là một kẻ không đáng để bọn họ chú ý.

Sau khi Hoa Duẫn Giang cười nói một tiếng "thứ lỗi" với vài người trước mặt, gã đi tới sau bàn tiệc, trợ lý cũa gã theo sát bên cạnh, Hoa Duẫn Giang chào hỏi với người quen một chút rồi đưa mắt sang nhìn trợ lý, vẻ mặt trầm xuống.

"Sao lại thế này, sao Giang Tử Mặc vẫn chưa bị gì cả?"

Trợ lý thấp giọng đáp: "Cho thuốc vào rượu rồi, nhưng hắn uống lại không làm sao cả."

"Vô dụng! Làm có tý chuyện cũng không xong! Hôm nay nếu không xử được nó thì tôi nuốt không trôi cục tức này! Nghĩ cách hạ độc khác đi!" Hoa Duẫn Giang nheo mắt nhìn bóng dáng Giang Tử Mặc, ánh mắt tràn đầy sự hung ác.

Đột nhiên, ánh mắt gã lóe lên, tầm mắt dừng trên người Quý Hoài. Hiện giờ, đứng gần Giang Tử Mặc nhất chính là thằng cháu này, gã thấp giọng dặn dò trợ lý vài câu. Sau khi nói xong, gã lại hòa mình vào trong đám người, bộ dáng thong dong, hoàn toàn không nhận ra gã đang mưu toan lấy mạng người khác.

Giang Tử Mặc nhìn Hoa Duẫn Giang, nhàn nhạt nở nụ cười, trong chốc lát liền vứt chuyện này ra sau đầu, không để ý tới trò hề của Hoa Duẫn Giang nữa. Chỉ bằng đầu óc của Hoa Duẫn Giang sao có thể hại được hắn, đầu thai kiếp sau cũng không có bản lĩnh ấy.

"Quý Tiểu Hoài, cháu nhìn gì thế?"

"Không, không có gì." Quý Hoài ảo não xoay mặt, lỗ tai dần đỏ lên.

Giang Tử Mặc mím môi cười, không rõ đang nghĩ gì, vẫn cứ luôn nhìn Quý Hoài, Quý Hoài bị hắn nhìn chằm chằm thì cảm thấy rất mất tự nhiên, mặt đỏ bừng lên. Giang Tử Mặc nhìn chán chê rồi mới vươn tay ra gõ nhẹ đầu cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...