🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 3: Giang Tử Mặc

Edit: Dờ

Quý Hoài nhìn thấy hắn lập tức lùi về phía sau một bước. Người đàn ông làn da tái nhợt thản nhiên liếc mắt nhìn cậu, lại thản nhiên rời ánh mắt đi.

"Tử Mặc, chú về rồi đấy à." Tiêu Thanh Thanh, con dâu thứ của Hoa gia đon đả chào, lại nhìn thấy ánh mắt có ý tránh né của hắn, tự cảm thấy xấu hổ vì đã mở miệng, phút chốc cả căn phòng trở nên yên tĩnh.

"Sao thế? Sợ tôi nhìn được cái gì không nên nhìn sao?" Người đàn ông khẽ nhếch khóe miệng, châm chọc nói.

"Tử Mặc, chú còn chưa ăn cơm đúng không, tụi chị cũng vừa mới bắt đầu ăn, chú... muốn dùng bữa luôn không?" Con dâu trưởng Tề Nguyệt đứng lên nhẹ giọng hỏi.

Người đàn ông thản nhiên thả một tiếng hừ mũi, sau đó ngồi vào bàn cơm, đem bâton đưa cho vệ sĩ, "Ăn chứ sao không, chẳng lẽ tôi còn sợ các người hạ độc."

"Tử Mặc, chú nói gì kỳ vậy." Tề Nguyệt ngượng ngùng.

Xắn tay áo sơmi thuần màu trắng lên, cổ tay gầy gầy lộ ra, động tác của hắn không nhanh không chậm, cực kỳ tao nhã, tất cả mọi người đều đứng một bên nhìn, không ai dám lên tiếng.

Hầu gái mang bát đũa sạch ra, cẩn thận đặt trước mặt Giang Tử Mặc. Giang Tử Mặc cầm đũa lên bằng những ngón tay thon dài, nâng mắt hỏi: "Sao cứ đứng hết thế kia, không ăn à?"

Hoa lão gia Hoa Chính Diệu gõ gõ gậy lên đất, ngồi xuống đầu tiên, nói: "Chẳng mấy khi Tử Mặc tới dùng cơm, cả nhà ngồi xuống hết đi, đứng làm gì."

Lúc này mọi người mới lục tục ngồi xuống, như là có ăn ý ngầm, chờ Giang Tử Mặc động đũa thì họ mới dám bắt đầu ăn. Trên bàn cơm vô cùng yên tĩnh, không khí như ngưng đọng, không ai nói năng gì.

Quý Hoài đứng ở cửa giữa phòng khách và phòng ăn, ánh mắt rũ xuống, hai chân muốn lui về phía sau, người Hoa gia cho tới bây giờ hình như không để ý tới cậu lắm, cậu có nên thừa dịp này mà trốn đi hay không.

Cậu giương mắt lén liếc bọn họ một cái, ai ngờ lúc này bụng lại phát ra tiếng "òn ọt" vang dội. Quý Hoài lập tức ôm bụng, xấu hổ cùng cực.

Trong phòng ăn ngoại trừ tiếng bát đũa thì không còn âm thanh gì, cho nên lúc tiếng ọt ọt vang lên, mọi người đều nhìn qua chỗ Quý Hoài, lại là khinh thường.

Giang Tử Mặc đột nhiên bật cười, "Đây là con trai của anh ba? Tên là gì thế?"

Con dâu thứ của Hoa gia Tiêu Thanh Thanh lập tức ân cần trả lời như muốn lấy lòng: "Chú ba nói hình như là... Hoa Chi."

"Không phải, tôi là Quý Hoài." Quý Hoài cắn môi lên tiếng phản bác.

Giang Tử Mặc nghe thấy câu này của cậu mới quay đầu lại nhìn. Quý Hoài không dám đối diện ánh mắt ấy, nhanh chóng cúi thấp đầu. Giang Tử Mặc nhìn xoáy tóc trên đầu cậu, không hiểu sao tự dưng nhếch miệng cười.

"Quý Hoài, lại đây cùng ăn đi." Giang Tử Mặc nói.

Tình huống này không giống đời trước làm Quý Hoài phát hoảng. Tuy rằng cậu sợ người Hoa gia, nhưng sợ thật sự thì chỉ có người này. Không riêng gì cậu, tất cả mọi người ở Hoa gia đều sợ hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...