🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 190: PN6 - Chúng ta về nhà thôi

Edit: anh Dờ

Tối hôm qua Quý Hoài gói ít bánh, giờ bốn người cùng ăn có vẻ hơi thiếu. Quý Hoài biết Giang Tử Mặc ăn chưa no, bèn nói; "Trưa nay ăn ở nhà đi, chốc nữa để em đi mua đồ ăn."

Trần Ngư gật đầu: "Giờ cũng sắp trưa rồi, để anh đi mua với cậu luôn."

Trần Ngư muốn đi thì đương nhiên Lâm Bách Vũ cũng đi, cuối cùng bốn người cùng đi mua đồ.

Bốn người đàn ông sở hữu nhan sắc không tầm thường cùng đi mua đồ, loại cảnh tượng này rất hiếm gặp, Quý Hoài và Trần Ngư đều không ngờ có nhiều người vây quanh như vậy.

Giang Tử Mặc nhìn đám người xúm lại chụp ảnh, có lẽ là nhận ra bọn họ. Dù sao thì A Uyển và Diệu Thành, hay thậm chí là Lâm thị, đều thường xuyên lên tin tức truyền thông.

Giang Tử Mặc cười nói: "Các người ra cửa chẳng khiêm tốn tý nào hết."

Lâm Bách Vũ đội mũ áo lên, khịa lại Giang Tử Mặc một câu: "Lúc ra ngoài, cậu là người tốn thời gian thay đồ nhất."

"Sao có thể chứ." Giang Tử Mặc nói xong thì quay đầu qua, nhìn thấy Quý Hoài và Trần Ngư đều mang vẻ mặt đồng tình với Lâm Bách Vũ, hắn nhíu mày lại, kéo Quý Hoài cùng đi sau.

"Chúng ta đánh lẻ đi." Giang Tử Mặc kéo Quý Hoài đi, cúi đầu không vui nói: "Sao lại hùa theo họ? Không bênh người nhà sao."

Quý Hoài buồn cười nhìn hắn, cậu cứ có cảm giác Giang Tử Mặc càng lớn tuổi thì càng trẻ con, dường như trước kia hắn chưa từng được làm trẻ con, cho nên bây giờ trước mặt cậu, hắn hoàn toàn biến thành một đứa trẻ. Đương nhiên, vào thời điểm nào đó, ví dụ như ở trên giường thì chẳng giống trẻ con chút nào hết.

"Lần sau không thế nữa." Quý Hoài trấn an hắn, hỏi: "Trưa muốn ăn gì?"

"Làm món gì thanh đạm là được."

"Ừm." Quý Hoài gật đầu, sau đó bắt đầu đi mua đồ.

Tới lúc tính tiền vẫn chưa nhìn thấy Trần Ngư và Lâm Bách Vũ đâu, gọi điện thoại mới biết hai người kia đã đi mua đồ về trước rồi.

Quý Hoài về nhà thấy cứ sai sai, Trần Ngư xụ mặt, Lâm Bách Vũ muốn nói lại thôi. Quý Hoài không hỏi nhiều, đem đồ ăn đặt vào bếp, chốc lát sau thấy Trần Ngư đi vào.

Trần Ngư xắn tay áo, nhìn con cá to đùng trong túi.

"Để anh làm con cá này cho."

"Ok."

Hai người bắt tay làm một bàn đồ ăn thịnh soạn, lúc dọn cơm ra, Quý Hoài thấy Trần Ngư ra vẻ tình cờ đặt đĩa cá sốt ngay trước mặt Lâm Bách Vũ, Lâm Bách Vũ cầm đũa cười toét cả miệng, hai người lại nói chuyện với nhau.

Cơm nước xong, Trần Ngư và Lâm Bách Vũ nói muốn đi chơi một lát, Quý Hoài nghĩ mình với chú Mặc ở đây lâu rồi nên quen chỗ, định dẫn bọn họ đi, nhưng hai người lại khoát tay nói không cần.

Quý Hoài nhìn bóng dáng hai người rời đi, quay lại nói với chú Mặc: "Mấy năm nữa chúng ta cũng sẽ giống như họ."

Ai ngờ Giang Tử Mặc phản bác ngay: "Chúng ta không hề giống bọn họ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...