🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 186: PN2 - Tiêu Trình x Lâu Việt

Edit: anh Dờ

"Việt Việt, đừng khóc." Tiêu Trình đưa tay lau nước mắt cho cậu, lại bị Lâu Việt né tránh.

Lâu Việt đẩy hắn ra, tự lau nước mắt rồi ngồi bất động một hồi lâu nhìn Tiêu Trình.

Tiêu Trình thấy cậu nhìn mình thì cười: "Không khóc nữa?"

"Tiêu Trình." Lâu Việt nghiêm túc nói: "5 năm, anh có thể coi như 5 năm qua chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng tôi thì không thể. Bây giờ trước mắt anh là Lâu Việt của 5 năm sau, đã không còn giống lúc trước nữa rồi. Anh có hiểu không vậy?"

"Không giống chỗ nào, anh thấy em vẫn vậy, em vẫn là em." Tiêu Trình cầm tay cậu nói.

"Cuộc sống của Lâu Việt hiện tại không chỉ có mình anh như trước nữa." Lâu Việt chậm rãi rút tay ra, lấy di động gọi một cuộc điện thoại: "Học trưởng ạ, anh ở đâu vậy? Tới đón em được không?"

Tiêu Trình nhíu chặt mày: "Em gọi cho ai vậy?"

"Bạn trai hiện tại của tôi." Lâu Việt nói.

"Nói dối." Tiêu Trình sầm mặt, "Em lừa anh thì được cái gì? Việt Việt, chúng ta hãy trở lại 5 năm về trước..."

"Tiêu Trình, đừng có mơ tưởng hão huyền nữa." Lâu Việt đứng lên. Nếu trở lại 5 năm về trước, như vậy những dằn vặt mà cậu phải chịu những năm qua có ý nghĩa gì, cậu hao tổn tâm tư để quên đi một người là vì cái gì?

"Trong lòng em vẫn có anh mà đúng không? Sao lại không thể trở lại như trước đây? Mấy năm qua anh... anh..." Không hề quen ai cả.

Lâu Việt gào vào mặt Tiêu Trình: "Tại sao không thể trở lại như trước đây ư? Anh nói đi, chúng ta trở lại thế nào đây? Tiếp tục trở về làm em trai của anh?"

"Không phải, Việt Việt, anh đã nghĩ kỹ rồi. Anh đã nghĩ suốt bao nhiêu năm, anh đã hiểu rồi..."

"Nếu anh thật sự hiểu thì đã không đối xử với tôi như vậy. Anh coi tôi là cái gì? Anh nghĩ tôi vẫn còn là Lâu Việt thích anh chết đi sống lại của ngày xưa ư? Anh chỉ cần tặng một món đồ nho nhỏ là tôi sẽ vui sướng nhảy cẫng lên?" Lâu Việt quát lên, "Lâu Việt đó đã chết rồi! Đã chết từ lâu rồi!" Cậu chán ghét chính mình của lúc đó.

Nháy mắt, Tiêu Trình cảm thấy tay chân lạnh lẽo. Hắn cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nói: "Việt Việt, không nói chuyện 5 năm trước nữa, chúng ta nói chuyện hiện tại đi. Bây giờ... chúng ta ở bên nhau có được không?"

"Anh có tư cách gì mà nói với tôi câu đó?"

"Tư cách của một người đợi em 5 năm."

"Ha..." Lâu Việt cười khẽ một tiếng, sau đó cười ngày càng lớn, giờ phút này cậu không nghĩ Tiêu Trình là tên ngốc, chính cậu mới là kẻ ngốc. Cậu mệt rồi, tất cả cảm xúc như bị chai sạn. Lâu Việt nhắm mắt lại, đi ra ngoài.

"Việt Việt!" Tiêu Trình muốn kéo Lâu Việt lại nhưng bị cậu giằng ra.

"Việt Việt, em rõ ràng còn yêu anh, vì sao.... không thể làm lại một lần nữa?"

"Không thể!" Lâu Việt không quay đầu lại, mở cửa đi ra ngoài. Cậu vừa ra tới cửa thì học trưởng đã tới đón cậu.

Đây là Trịnh Hàng - học trưởng mà cậu quen khi còn ở Anh. Trịnh Hàng cũng là người Trung Quốc, Lâu Việt đi 5 năm, là Trịnh Hàng luôn quan tâm chăm sóc cậu. Lần này Lâu Việt về nước, đúng lúc anh cũng muốn về thăm bà ngoại nên cùng về với cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...