🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 178: Cầm lấy mà chơi

Edit: anh Dờ

Hôm sau Lâu Việt bị Tiêu Trình đuổi đi học, Lâu Việt bất mãn lết xác tới trường, cậu gửi tin nhắn cho Quý Hoài hỏi tối nay rảnh không, Quý Hoài trả lời rằng tối nay có việc nên không đi được.

Lâu Việt nghi là Quý Hoài cũng đi tham gia cái dạ tiệc từ thiện kia, cậu định tan học về sẽ đi ngăn Tiêu Trình lại. Ai ngờ lúc về thì Tiêu Trình đã ra ngoài rồi, cậu sốt ruột gọi điện thoại cho Tiêu Trình.

"Tiêu Trình, anh đang ở đâu thế?"

Đầu kia, có vẻ như Tiêu Trình đang nói chuyện với người khác, trả lời cho có lệ: "Đang có việc bên ngoài, tan học thì về nhà sớm đi."

"Ở nhà chán lắm, em đến chỗ anh nhé?"

"Đừng làm loạn." Tiêu Trình dạy dỗ, "Về sớm đi, buổi tối anh sẽ về. Đừng có ăn đồ ăn nhanh, lúc trước làm thẻ cho em ở nhà hàng kia rồi đấy, cầm thẻ ra đó mà ăn."

Lâu Việt uể oải: "Em không muốn ăn."

"Ngoan, ăn đi, tối đem đồ ăn ngon về cho em." Tiêu Trình vội vã cúp máy.

Lâu Việt buồn bực tựa vào sofa bắt đầu rầu rĩ, nếu cậu không đi theo, Tiêu Trình sẽ thích Quý Hoài trở lại thì làm sao đây? Vậy thì chẳng phải cậu không còn cơ hội hay sao.

Không được, cậu cũng phải đi.

Cậu hạ quyết tâm, nhưng một mình đến đó kiểu gì cũng bị Tiêu Trình mắng, hay là tìm một người nào đó đỡ đạn?

Bữa tiệc bắt đầu lúc bảy giờ tối, hàng loạt siêu xe đỗ trước hội trường, đèn sáng rực rỡ, trên thảm đỏ toàn là các doanh nhân hoặc minh tinh trong giới giải trí. Ai cũng mặc những trang phục tinh xảo đẹp đẽ, bên người là một mỹ nữ đi kèm đang tươi cười hòa nhã.

Lâu Việt xuống xe, nhìn vào trong hội trường, có vẻ như trong đó rất nhiều người. Cậu hơi do dự, nếu cứ thế đi vào thì kiểu gì cũng bị Tiêu Trình đánh.

Bỗng nhiên di động vang lên, cậu lấy ra xem thì phát hiện ra là đại ca, Lâu Việt sợ tới mức cúp máy cái rụp. Đúng lúc này thì đại ca cậu lại rảnh mới chết chứ, ổng sắp tới bắt cậu mất rồi.

Cậu thở dài rầu rĩ. Quý Hoài đi đến bên cạnh cậu hỏi: "Làm sao thế, sao cứ đứng ở cửa không đi vào?"

"Vào đây." Cậu lấy lại tinh thần.

Cậu đến cùng Quý Hoài, không đúng, là Quý Hoài dẫn cậu tới, cũng không hề hỏi vì sao cậu lại muốn tới.

Cậu càng nghĩ càng thấy an tâm, có Quý Hoài ở đây Tiêu Trình sẽ không đánh cậu, sẽ không tính sổ chuyện cậu lén theo tới đây nữa.

Buổi đấu giá trong hội trường đã mở màn, tất cả mọi người dù có quen nhau hay không thì cũng bắt đầu nâng ly bắt chuyện với nhau. Lâu Việt giả làm trợ lý của Quý Hoài để đi vào, Quý Hoài đứng đằng trước chào hỏi từng người, còn cậu thì đứng sau nhìn ngang ngó dọc, hội trường lớn như vậy, vẫn chưa thấy Tiêu Trình đâu.

Hay là anh ấy không tới?

Chắc là không đâu, công ty anh ấy xảy ra vấn đề nên đang gấp rút tìm nhà đầu tư. Hôm nay có bao nhiêu nhà đầu tư tới tham dự, cơ hội tốt thế này Tiêu Trình sẽ không bỏ qua.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...