🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 171: Kiếm lời to

Edit: anh Dờ

"Về rồi?" Giang Tử Mặc hơi ngẩng đầu lên, cây bút trên tay ngừng lại.

"À..." Lục Thất xấu hổ gãi đầu, "Hôm nay về đi làm, thế... tôi lấy cho cậu cốc nước nhé?"

"Pha tách cà phê mang tới đây." Giang Tử Mặc nói.

"Được." Lục Thất chạy ra ngoài, lát sau ân cần niềm nở bưng tách cà phê vào cho Giang Tử Mặc.

Giang Tử Mặc vừa uống vừa hỏi: "Văn Bân đâu?"

Lục Thất đáp: "Ở bên ngoài."

Giang Tử Mặc cười: "Bên nhau rồi?"

Lục Thất ngượng ngùng gật đầu, sau đó dường như nhớ ra gì đó, tiến đến gần Giang Tử Mặc thấp giọng nói: "Thiếu gia, cái thùng hàng cậu gửi cho tôi ấy, để... để ở chỗ cậu đi."

"Hm? Cậu mang về đây?"

Lục Thất đỏ mặt lên, mất bao công sức mới giấu giếm được Vương Văn Bân để mang cái thùng đó về. Mấy ngày nay anh toàn bị Vương Văn Bân dùng mấy thứ ấy lên người mình, giờ nghĩ tới là phát run.

"Thiếu gia, Hoài thiếu gia không ở nhà, để lại bên chỗ cậu đi." Anh năn nỉ ỉ ôi, "Mấy ngày nữa tôi lấy về, thiếu gia, đi mà thiếu gia, thiếu gia của tôi ơi, xin cậu đấy."

"Được." Giang Tử Mặc gật gật đầu, "Tự chuyển qua đi."

Lục Thất rất vui vẻ, nói thật trước kia anh rất tò mò người ta dùng mấy thú đồ chơi đó như thế nào, dù sao xem trên mạng cũng có rất nhiều. Nhưng tới lúc chính mình thử thì anh cảm thấy cả người không khỏe, quá kích thích rồi đi.

Đối với mấy món đồ đó, Lục Thất bây giờ vừa sợ vừa thích, cũng không thể để Vương Văn Bân biết anh lén mang thùng đồ về, bằng không anh sẽ chết ở trên giường. Nhưng nào ngờ buổi tối về nhà, Lục Thất thấy một thùng đồ y hệt, lại còn phong phú đa dạng hơn nhiều. Anh hỏi ra mới biết, thằng biến thái Vương Văn Bân kia đã sớm mua một thùng khác rồi.

Lục Thất tối đó cắn răng chịu đựng cảm giác vừa thích vừa đau, thiếu chút nữa thì sướng tới độ hồn phi thăng lên chín tầng trời.

Sau khi Lục Thất và Vương Văn Bân về công ty đi làm thì lại chẳng thấy Giang Tử Mặc đâu. Hắn không thống báo với Quý Hoài mà lên trường học của cậu luôn, Quý Hoài vừa tan học thì gặp hắn ngay trước cửa phòng học.

"Chú Mặc, sao lại tới đây vậy?' Quý Hoài kinh ngạc, vui mừng nói.

Giang Tử Mặc nhìn đám bạn học phía sau Quý Hoài, cười nói: "Nhớ em nên đến nhìn em."

Quý Hoài ngượng ngùng, hai mắt lại tỏa sáng, khóe miệng cũng không nhịn được cong lên. Đám bạn học kinh dị nhìn Quý Hoài đột nhiên cười rạng rỡ, bọn họ cảm thấy không thể tin nổi. Từ khi nào giáo thảo lại có biểu cảm sinh động như vậy? Đám nữ sinh trong trường mà biết thì kiểu gì cũng chạy tới vây xem.

"Quý Hoài, bọn tôi đi ăn cơm trước đây." Đám bạn học đi ra ngoài.

Quý Hoài hỏi Giang Tử Mặc: "Không phải ở lại Kim Thành nữa à? Sao lại tới đây?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...