🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 165: Tôi đi tìm cậu ấy

Edit: anh Dờ

Quý Hoài không ngờ Giang Tử Mặc sau khi tới văn phòng thì đẩy máy tính ra, lười biếng ngồi vào sofa.

Quý Hoài bất đắc dĩ nói: "Trước kia em chỉ quản lý thay anh thôi, em không hiểu ngành này đâu."

"Không hiểu thế nào?" Giang Tử Mặc cười, "Đám kia tuy nhìn thì rất bình thường, nhưng ai cũng giỏi lắm. Lúc mới bắt đầu bọn họ không hề phục tôi đâu, nếu bọn họ cảm thấy phục em, nghĩa là em ắt phải có điểm nào đó khiến cho bọn họ khâm phục."

Quý Hoài nóng mặt lên, thấp giọng nói: "Bởi vì em là chị dâu của bọn họ đấy chứ."

Giang Tử Mặc cong khóe miệng, cười càng lúc càng tươi.

Quý Hoài nói xong thì mất tự nhiên đảo mắt không dám nhìn thẳng vào hắn.

Giang Tử Mặc nín cười, trêu cậu: "Chị dâu nhà chúng ta là trụ cột gia đình, tiền đều do chị dâu quản lý."

"Em tiêu tiền của anh hết mà." Quý Hoài nói.

"Ừ, về sau đưa em thẻ lương luôn, em quản lý tiền bạc trong nhà. Nếu sau này tôi cần tới tiền thì phải hỏi xin em."

Quý Hoài mím môi, không nhịn được cười, "Thế... về sau em nuôi anh à?"

"Ừm, cho em nuôi." Giang Tử Mặc gật đầu.

Quý Hoài vui vẻ ngồi vào bàn làm việc, cảm thấy hôm nay tăng ca cũng được luôn, bây giờ cậu phải cố gắng kiếm tiền nuôi gia đình rồi.

Lục Thất đặt tài liệu lên bàn làm việc của mình, lúc ngồi xuống phải chống tay lên bàn, nhìn như mất hết sức lực.

"Anh Lục ơi, tài liệu Liêu tổng gửi anh để chỗ nào thế?" Hoa Gia tìm quanh bàn làm việc một vòng mà không thấy, qua hỏi Lục Thất.

Lục Thất buông lỏng bàn tay đang siết chặt ra, tìm tài liệu đưa cho Hoa Gia.

Hoa Gia lấy tài liệu rồi về chỗ, Lục Thất ngồi ngây người một lúc, muốn làm gì đó nhưng không biết nên làm gì, trong lòng cứ trống rỗng như có gì đó không đúng.

Ngồi một lát càng thấy trống vắng lạ thường, càng lúc càng hoang mang, anh đứng phắt dậy, vội vàng ra khỏi văn phòng.

Anh lại ra đầu cầu thang thoát hiểm chỗ mình vẫn hay ngồi, lấy một điếu thuốc ra.

Châm lửa xong, điếu thuốc đã cháy ra một đoạn tàn thuốc dài nhưng anh vẫn chưa hút. Anh sững sờ ngồi hồi lâu, bỗng nhiên nhớ lại cảnh tượng ngày hôm ấy Vương Văn Bân hôn anh ở chỗ này.

Khi đó anh mê mang mơ hồ, nhưng bây giờ anh lại nhớ rõ độ ấm trên môi cậu ấy, ấm nóng mang theo mùi thuốc lá.

Không biết vì sao Lục Thất lại nhớ rõ như vậy nữa, một khi nhớ ra rồi liền không quên được.

"Không cần thiết" sao...

Hai ngón tay kẹp điếu thuốc như sắp không cầm nổi, khớp xương trắng bệch cứng ngắc run rẩy.

Không cần thiết nữa rồi.

Anh lấy điện thoại ra, mở danh bạ sau đó nhìn vào cái tên ba chữ quen thuộc kia. Hai năm rồi, dãy số này không hề lưu lại trong nhật ký cuộc gọi, mà trước đó hai năm cũng rất ít khi liên lạc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...