🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 164: Anh trai à tới thương em đi

Edit: anh Dờ

Tuy giờ chú Mặc đã về nhưng chuyện ở Kim Thành vẫn còn chưa giải quyết xong xuôi. Quý Hoài hơi lo lắng, cậu nói nỗi băn khoăn này cho Giang Tử Mặc nghe, hắn nhíu mày sau đó nói: "Hoa Cẩm Tú chết rồi?"

"Ừm, lúc cháy đó."

Thấy Giang Tử Mặc trầm ngâm, Quý Hoài lại nói chuyện cảnh sát tóm được tên phóng hỏa, không ngờ Giang Tử Mặc nói thẳng: "Cháy là do tôi làm, người phóng hỏa cũng là do tôi tìm tới."

Quý Hoài đã sớm đoán trước được, không ngạc nhiên.

Giang Tử Mặc gõ gõ lên tay vịn ghế máy bay, suy tư một lát rồi nói: "Hoa Cẩm Tú chết rồi cũng không quan trọng, em đừng lo lắng, để tôi xử lý là được."

Quý Hoài gật gật đầu. Máy bay sắp hạ cánh, tâm trạng của Quý Hoài cũng dần bình ổn trở lại.

Kim Thành, Hoa gia, bao nhiêu chuyện đã xảy ra ở cả đời này và đời trước, nhưng khi đáp máy bay về đây, cậu lại sinh ra cảm giác thân thương quen thuộc pha lẫn vui sướng.

Khi Quý Hoài quay đầu nhìn Giang Tử Mặc ở bên cạnh, cậu mới hiểu được, hóa ra niềm vui ấy là do nơi này có một người rất đặc biệt, không chỉ xóa tan hết những nỗi bất hạnh trong đời cậu, mà còn nắm tay cậu mãi không buông.

Bởi vì người ấy, cả thành phố này như sáng bừng rực rỡ hẳn lên.

"Nhìn gì đó?" Giang Tử Mặc quay qua hỏi cậu.

"Anh đẹp trai." Quý Hoài đáp.

Giang Tử Mặc ngứa tay nhéo má Quý Hoài, nếu không phải vì sân bay cực đông người, hắn muốn cầm thú một lần ngay chỗ này.

"Kêu một tiếng coi." Giang Tử Mặc đặt tay lên vai Quý Hoài thân thiết ôm cậu, sau đó ghé vào tai cậu thấp giọng nói.

Quý Hoài run rẩy lông mi, Giang Tử Mặc bật cười, cố tình nói: "Tối hôm qua em mặc quần áo của tôi nằm trên giường, sau đó gọi như thế nào nhỉ?"

Quý Hoài cắn môi, khóe mắt lại khẽ run lên, vừa xấu hổ vừa bất đắc dĩ nhẹ giọng nói: "Đợi trở về...."

Giang Tử Mặc cười: "Tôi có ép em làm cái gì đâu, chỉ bảo em gọi một câu thôi, sao lại ngượng thành ra thế này?"

"Không giống, tối qua đâu có bật đèn." Quý Hoài đỏ bừng mặt, mắt lúng liếng đảo quanh không dám nhìn Giang Tử Mặc.

"Phải tối mới được sao?" Giang Tử Mặc ngứa ngáy tròng lòng.

"Ừm." Quý Hoài trả lời cho có lệ, gật đầu cực nhanh.

Giang Tử Mặc nhìn bốn phía sau đó kéo tay Quý Hoài đi vào toilet, đẩy một buồng vệ sinh ra rồi cả hai cùng đi vào. Hắn cởi áo khoác ngoài ra trùm lên đầu Quý Hoài.

Quý Hoài còn đang ngu ngơ chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, lại thấy Giang Tử Mặc vén góc áo lên cùng chui vào với cậu.

"Bây giờ thì kêu một tiếng nghe thử?"

Trên đỉnh đầu là đèn toilet sáng trưng, hai bên vạt áo không được che kín nên ánh sáng vẫn lọt vào, nhưng cậu không nhìn rõ mặt Giang Tử Mặc, chỉ có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của hắn và cả nhịn tim như trống dồn trong lồng ngực.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...