🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 126: Lục Thất đang trốn tránh

Edit: Anh Dờ

Buổi sáng, Lục Thất đeo đôi mắt thâm quầng đi ra cửa, bây giờ anh không muốn đến công ty, sợ đến đó thì lại gặp Vương Văn Bân. Vẻ mặt của Vương Văn Bân lúc bỏ về tối hôm qua khiến Lục Thất mất ngủ cả đêm.

Những lời nói ấy của Vương Văn Bân làm Lục Thất khó chịu hơn cả chuyện cậu ta cứ sống chết bám lấy anh, Lục Thất cảm thấy rất không thoải mái, càng khó chịu thì càng suy nghĩ, cả đêm chẳng ngủ được là bao.

Lục Thất tới công ty nhưng phải đứng do dự một lúc mới đi vào, lúc vào trong thì mới chỉ có vài người đến, ngồi gõ máy tính lạch cạch. Anh ngẩng đầu nhìn bàn của Vương Văn Bân, vẫn chưa có người đến.

Anh đi về chỗ của mình, ngẩng mặt lên thì thấy Quý Hoài đang bưng một tách cà phê.

"Anh Lục? Anh đang làm gì thế?"

"Không có gì, không có gì." Lục Thất đứng thẳng lên, lắc đầu lia lịa, "Pha cà phê cho thiếu gia hả? Thật là đức hạnh, thiếu gia không thương nhầm người. Đi đi đi, tới văn phòng thiếu gia."

Quý Hoài bị Lục Thất đẩy đi vào văn phòng của Giang Tử Mặc, sau đó Lục Thất đóng cửa lại.

Quý Hoài đặt tách cà phê xuống trước mặt Giang Tử Mặc rồi ngồi xuống bên cạnh hắn, cầm tập tài liệu chưa xem xong lên tiếp tục xem. Giang Tử Mặc thấy Quý Hoài nghỉ hè rảnh rỗi nên lấy một số tài liệu về mảng đầu tư của A Uyển đưa cho Quý Hoài xem, Quý Hoài không từ chối, đã xem được mấy ngày rồi.

"Không có việc gì thì đi ra." Giang Tử Mặc lên tiếng.

"À thì... tôi không quấy rầy hai người đâu, hai người có chuyện gì cứ giao cho tôi làm đi, tôi làm được tuốt. Hoài thiếu gia muốn uống gì không, tôi đi pha cho cậu."

"Hai người có việc gì cho tôi làm đi mà?"

"Đi ra ngoài." Giang Tử Mặc ngẩng đầu từ máy tính lên, quắc mắt nhìn Lục Thất.

"Tôi không quấy rầy đâu, tôi đứng ở cửa thôi, có chuyện gì cứ ới một tiếng, tôi nhắm mắt lại ha." Lục Thất chỉ còn thiếu nước giơ tay lên thề.

Đột nhiên Giang Tử Mặc nở nụ cười, hắn kéo Quý Hoài vào lòng, liếc mắt nhìn Lục Thất, "Cậu thật sự muốn nhìn tiếp?"

"Ha ha..." Lục Thất khó xử, nhưng vẫn không muốn đi, đấu tranh tâm lý tìm một lý do để ở lại.

Giang Tử Mặc cúi đầu, Quý Hoài nghĩ hắn định làm thật, liền đưa tay chắn lại, "Chú Mặc!"

Giang Tử Mặc buồn cười bắt lấy tay Quý Hoài, hôn lên tay cậu một cái sau đó quay ra nói với Lục Thất, "Sáng nay đi cùng với lão Ngũ và Hoa Gia* lên thủ đô rồi, thời gian này không ở công ty đâu."

*Hoa Gia này là chỉ người họ Hoa và hậu tố là gia (爷 /yé/) chứ không phải nhà họ Hoa (Hoa gia 花家 /hua jia/).

"Ai.. ai cơ?" Lục Thất khẽ thở phào, giờ vờ giả vịt hỏi một câu.

Giang Tử Mặc thấy dáng vẻ của Lục Thất, tiện tay quăng cuốn tạp chí qua, "Cút đi ra ngoài, không thì tôi gọi điện kêu trở về ngay bây giờ đấy."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...