🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 120: Vẫn ngốc như trước kia

Edit: Dép

Ba ngày trước kỳ thi đại học, trường cho nghỉ học. Đã lâu rồi Quý Hoài không tới trường, bây giờ trở về trường thu dọn sách vở. Khối 12 trong trường không còn ai, vì thế Giang Tử Mặc cũng theo Quý Hoài vào lớp học.

Quý Hoài đi đến bàn của cậu lôi hết sách vở trong hộc bàn ra, vốn không có nhiều cho nên rất nhanh đã thu dọn xong.

Giang Tử Mặc nhìn bốn phía, thấy đống sách cạnh chỗ ngồi của Quý Hoài vẫn chưa được thu dọn liền thuận miệng hỏi một câu: "Chỗ này ai ngồi?"

"Chỗ này? Tiêu Trình đó."

"Hừ." Giang Tử Mặc buồn bực hừ một tiếng, thấy Quý Hoài đang thu dọn sách thì ép cậu lùi vào trong, sau đó ngồi xuống vị trí của Quý Hoài.

"Sao vậy?"

Giang Tử Mặc nhìn trái nhìn phải, hơi phiền muộn: "Nếu như tôi có thể đi học cùng em, học cùng lớp, ngồi cùng bàn..."

"Thì sẽ thế nào?" Quý Hoài cũng ngồi xuống bên cạnh Giang Tử Mặc, giống như bọn họ thật sự là một đôi bạn học ngồi cùng bàn.

"......... Thì tuyệt đối sẽ bắt nạt em tới khi em khóc." Giang Tử Mặc không cam lòng, hung dữ tưởng tượng một chút.

"Ha ha..." Quý Hoài bật cười, sau đó cũng không nhịn được tưởng tượng một chút, chính cậu chịu không nổi luôn. Mặt Quý Hoài hơi đỏ lên, nhìn xuống đôi chân của Giang Tử Mặc.

"Quý Tiểu Hoài, nghĩ đi đâu vậy?" Giang Tử Mặc nghiêng đầu nhìn hai tai đỏ ửng của Quý Hoài, tim hắn đập mạnh một cái, con ngươi trở nên sâu thẳm, hai tay Giang Tử Mặc khoác lên bàn trước và bàn sau, vây Quý Hoài ở trong lồng ngực.

"Quý Tiểu Hoài, muốn tôi bắt nạt em thế nào?" Giang Tử Mặc dùng chân cọ vào chân Quý Hoài, Quý Hoài run bắn cả người, ánh mắt mất tự nhiên đảo qua đảo lại.

"Tôi bảo bắt nạt nghĩa là bắt em chép bài tập, bắt em đi mua cơm, ngoan ngoãn làm đàn em của tôi, em nghĩ đi đâu vậy? Hửm?" Giang Tử Mặc ghé sát vào Quý Hoài, cọ lên chân cậu.

Quý Hoài tránh né lui về phía sau đụng đến tận tường, mặt cậu ngày càng đỏ, ánh mắt trốn tránh Giang Tử Mặc, giống như thật sự đang bị bắt nạt vậy.

"Hửm? Tôi bắt nạt em kiểu gì?" Giang Tử Mặc cười xấu xa tới gần, Quý Hoài không thể trốn, hai chân dán vào chân Giang Tử Mặc.

Quý Hoài đỏ mặt, thấp giọng nói: "Bây giờ anh đang bắt nạt em đấy còn gì."

"Em nói đấy nhé." Giang Tử Mặc cúi đầu hôn lên môi Quý Hoài, giam cậu trong vòng tay hắn, ép cậu sát vào tường. Giang Tử Mặc triền miên ác ý cắn môi Quý Hoài, Quý Hoài khẽ nhếch môi lên, đầu lưỡi không ngừng bị Giang Tử Mặc trêu đùa, chỉ chốc lát sau cậu đã không thở nổi.

"Bạn học Quý Hoài, thầy giáo giao bài tập, bạn làm giùm tôi được không?" Mũi Giang Tử Mặc cọ lên mũi Quý Hoài, áp sát hỏi.

".........Được." Mắt Quý Hoài ánh hơi nước, môi bị cắn đỏ lên, không biết là đang thẹn thùng hay sợ hãi.

"Bạn học Quý Hoài..." Giang Tử Mặc nổi ý xấu, hắn cố ý sờ lên thắt lưng Quý Hoài, đang định bắt nạt một chút nữa thì có tiếng mở cửa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...