🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: Bị bắt về

Edit: Dờ

Lục Thất gõ cửa thư phòng, chờ người bên trong cho phép mới mở cửa đi vào. Anh vội chạy lại, "Thiếu gia." Anh đưa chiếc máy tính bảng cho Giang Tử Mặc xem.

Giang Tử Mặc nâng mắt lên nhìn thoáng qua, kinh ngạc: "Còn sống?"

"Vâng, video ghi lại cảnh ở trên đường núi, cậu ta đã chạy ra, có vẻ trạng thái thân thể không tốt lắm nhưng vẫn còn sống. Hơn nữa cậu ta còn ôm một con sói con trong ngực."

"Sinh ra một con sói con à?" Giang Tử Mặc kinh ngạc nhìn lại video, quả nhiên thấy trên vai Quý Hoài có một con sói con.

Hắn khẽ nhếch miệng, nhàn nhạt cười, "Đứa trẻ này may mắn đấy."

Lục Thất đứng bên cạnh rất đồng tình, thiếu gia nuôi ba con sói khát máu phía sau núi, chỉ có vài người trong Hoa gia biết chuyện này, trên thực tế cũng không ai dám lai vãng tới sau núi. Cho nên lúc Quý Hoài chạy về phía sau núi, Lục Thất đã tưởng tượng ra kết cục của Quý Hoài, chắc chắn sẽ thành đồ ăn cho mấy con sói.

Không ngờ Quý Hoài lại hoàn hoàn chỉnh chỉnh đi ra, Lục Thất cảm thấy thật sự khó hiểu.

Giang Tử Mặc đứng lên, cầm lấy bâton, nói: "Đi, chúng ta đi xem sói con ra làm sao."

Trên đường, Giang Tử Mặc luôn nhìn video trên máy tính bảng ghi lại cảnh Quý Hoài nghiêng ngả loạng choạng bước đi, mỗi lần té ngã, cậu vẫn bảo vệ sói con khỏi va đập.

Giang Tử Mặc thấy hứng thú, giục Lục Thất lái xe nhanh hơn. Nhưng lúc bọn họ chưa tới nơi, Quý Hoài đã bị bắt lại nhét vào trong xe. Giang Tử Mặc mất hứng nhíu mày, "Quay lại, về Hoa gia."

Giang Tử Mặc nói Hoa gia có nghĩa là nhà chính Hoa gia, lúc hắn về tới nơi, một đám người đứng chặn trước cửa. Đám người hầu đứng hết ở ngoài, người không biết nhìn vào còn tưởng đây là gia tộc phong kiến nào.

Giang Tử Mặc cười mỉa mai, Hoa gia còn thực sự coi mình là danh gia vọng tộc thời xưa, bây giờ đã là xã hội hiện đại mà còn thuê một đống người ở.

Lúc Giang Tử Mặc đi vào, thấy người Hoa gia đã tập trung đông đủ, bọn họ thấy hắn đến thì rất bất ngờ.

"Tử Mặc, sao cháu lại đến đây?" Hoa Chính Diệu đứng lên.

"Chú Hoa, nhộn nhịp như vậy, cháu tới xem một chút, chú không phiền chứ?" Ngoài miệng thì nói vậy, thực tế thì Giang Tử Mặc đã bước vào trong nhà, thản nhiên đứng trước mặt Hoa Chính Diệu.

Mặt Hoa Chính Diệu cứng đờ, sau đó rất nhanh lấy lại thái độ bình thường: "Tử Mặc nếu thấy hứng thú thì cùng chờ xem đi."

Giang Tử Mặc thong thả ngồi xuống. Giữa phòng khách, Quý Hoài đang bị trói quỳ gối trước mặt mọi người, cậu cúi thấp đầu, Giang Tử Mặc nhìn không rõ vẻ mặt của cậu, có điều hắn cũng chẳng có hứng thú, hắn gọi sói con, nó chạy từ trên vai Quý Hoài đến bên người Giang Tử Mặc.

Sói con ngứa răng cắn cắn tay hắn, Giang Tử Mặc nhíu mày một chút, tay kia thì chậm rãi vuốt ve bộ lông thưa thớt của nó.

Lúc con sói con bị lấy đi, Quý Hoài mới ngẩng đầu lên, vết bụi bặm nổi bật trên làm da trắng nõn, cậu nhìn Giang Tử Mặc, rồi lại lo lắng nhìn sói con.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...