🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 108: Say rượu

Edit: Dép

Cả buổi chiều đám học sinh ngồi chơi bài, Quý Hoài kiếm tiền tới nhũn cả tay, mà mấy người ngồi đối diện cậu thì sắc mặt tái lật đi, chỉ có thể căm giận nghiến răng nghiến lợi thu tay lại. Quý Hoài không ngồi nổi nữa, đi ra khỏi đám người.

Rượu xông lên não, giờ cậu vẫn thấy hơi bay, Quý Hoài mơ màng đi vào toilet. Cậu chống tay lên bồn rửa, dùng nước vỗ lên mặt cho tỉnh táo.

Cậu duỗi tay lấy khăn giấy lau mặt nhưng chỉ tóm được không khí, cậu lắc đầu, lại rút lần nữa. Khăn giấy xoa lên mặt, Quý Hoài nhìn vào gương, thấy mặt mình đỏ bừng.

Tửu lượng của cậu không cao lắm, thế mà có thể chống đỡ cả buổi chiều, thậm chí còn thắng tiền, ngẫm lại cũng thấy hơi vui.

Cậu tựa vào bồn rửa mặt lấy điện thoại ra, nhấn vào số điện thoại đầu tiên trong danh bạ.

Chốc lát sau, bên kia bắt máy, khóe miệng Quý Hoài không nhịn được cong lên, "Chú Mặc." Âm cuối hơi lên cao, run run vô cùng thân mật.

"Sao? Sắp về chưa?"

"Chưa." Quý Hoài nói, "Em nói cho anh cái này vui lắm nhé, hôm nay em thắng được nhiều tiền cực luôn, thắng sạch tiền của tụi nó."

Giang Tử Mặc sầm mặt, buồn bực nói, "Biết rồi, khi nào em về?'

"Chắc một lát nữa." Quý Hoài cũng không biết khi vào thì giải tán, nhưng bây giờ cậu đã muốn về rồi, nghe giọng Giang Tử Mặc là thấy nhớ không chịu nổi.

"Lát nữa em về, anh chờ em nha."

Giang Tử Mặc ở đầu bên kia nhíu mày nói: "Em uống rượu đúng không?"

Quý Hoài nhìn chính mình ở trong gương, trừ khuôn mặt hơi đỏ thì không có gì khác thường, Giang Tử Mặc làm sao mà biết được?

Quý Hoài cắn môi lui về phía sau tựa vào tường, cúi đầu nhìn chân mình cười nói: "Có uống một chút xíu thôi, em vẫn chưa say."

Giang Tử Mặc lạnh mặt đứng dậy cầm lấy áo choàng, vừa đi ra cửa vừa nói: "Ở đó chờ tôi, tôi đến bây giờ đây."

"Anh đến đón em á? Vậy em ra ngoài chờ anh." Quý Hoài đứng thẳng người lên, vội vàng đi ra ngoài.

"...."

Quý Hoài đụng phải một người khi ra khỏi toilet, suýt làm rơi điện thoại, nhưng trước khi cậu kịp vươn tay ra đón thì cánh tay kia đã đỡ được điện thoại giúp cậu rồi.

"...." Quý Hoài ngẩng đầu, khựng lại.

Hạ Dật đặt di động vào tay Quý Hoài, Quý Hoài thấy cuộc gọi vẫn chưa ngắt thì nhanh chóng cầm lấy. Giang Tử Mặc ở đầu bên kia giận đùng đùng quát: "Quý Tiểu Hoài! Em ở đó chờ tôi, không được đi đâu hết, tôi tới đó tìm em."

"Ừm." Quý Hoài gật gật đầu.

Sau khi cúp máy, Quý Hoài cất di động đi, định đẩy Hạ Dật để ra cửa. Hạ Dật ngăn cậu lại, cười: "Em không cảm ơn anh một tiếng sao?"

Quý Hoài thản nhiên nói một tiếng "cảm ơn" sau đó đi ra ngoài. Hạ Dật chụp lấy cổ tay cậu, Quý Hoài muốn giãy ra nhưng không được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...