🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [ĐAM MỸ 18+] THỐNG TRỊ

[ĐAM MỸ 18+] THỐNG TRỊ

Tác giả: Tâm Ma

Chương 19: Ngỡ

Tôi thấy rất mệt, cả người lúc này gần như đã không còn cảm nhận được gì. Trước mắt chỉ là những hình ảnh mơ hồ, khi có, khi không. Nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn lịm đi, chỉ là... mọi thứ rất mơ hồ.

Tôi thấy mình vụt đi rất nhanh, băng qua những tán cây um tùm dưới cánh rừng bạt ngàn đó. Trong bóng đêm thăm thẳm, cứ thế vụt đi, giống như... tôi đang bay vậy.

" Lôi Kình... Lôi Kình.. em nghe tôi nói không? Cố một chút nữa thôi.. nhất định, không được ngủ... "

Giọng nói quen thuộc quá...

" Được rồi... gắng lên...
Em cứng đầu lắm mà? Cố lên... mở mắt ra đi em... "

Tôi được nằm xuống rồi... thật êm ái.

" Alo, bác sĩ Trần ông lập tức mang theo thiết bị y tế đến căn biệt thự ở ngoại ô rừng Hạ Sinh của tôi ngay. Ngay lập tức! "

Sao tôi không cứ thế mà thiếp đi được nhỉ...? Mệt như vậy, kiệt sức như vậy...Mắt đã khép rồi nhưng tai tôi vẫn nghe, rất rõ...

...

" Cậu ấy ra sao rồi? "

" Vết thương không quá nghiêm trọng chỉ cần tiểu phẫu là ổn, rất may không bị đâm trúng chỗ hiểm yếu. Nhưng mất máu quá nhiều dẫn đến huyết áp của cậu ấy đang tuột rất nhanh. Tôi không biết được loại máu của cậu ta nên trước khi đi không kịp chuẩn bị... e là... "

" Lấy máu của tôi. "

" Đây là cần rất nhiều máu để có thể bù cho cậu ấy trong suốt quá trình tiểu phẫu diễn ra, thật sự ổn sao cậu Vương? "

" Đừng phí lời nữa, cứ lấy bao nhiêu cũng được. Mau cứu cậu ấy đi. "

" Vâng. Vậy tôi bắt đầu đây. "

...

Ánh sáng, chói mắt quá... mình đang ở đâu. Thiên đàng ư? Mình đã chết hay chưa...

Trước mắt dần rõ nét, căn phòng này lạ quá. Cửa sổ thật lớn, có thể nhìn thấy cả khoảng rừng bao la bên dưới. Ánh nắng thật đẹp, thật chói chang. Tôi đưa mắt nhìn quanh, là... gỗ. Một chuỗi kí ức nhá nhem hiện về, lạ quá... Tôi đã chết ở cánh rừng đó rồi mà, tôi nghĩ mình đã chết rồi chứ. Vậy ra, đó không phải là ảo giác sao? Vương Chấn, tên khốn đó, lại cứu mạng tôi rồi...

Sao hắn không để tôi chết đi, tôi đã trốn chạy khỏi hắn như vậy, cứ nghĩ khi tóm được hắn sẽ trực tiếp đắp mộ cho tôi luôn rồi chứ. Vậy thì tại sao hắn cứ phải giữ tôi sống như thế này? Nếu chỉ cần một tên nô lệ tình dục thì cứ tìm đại một ai thay vào là được thôi, hà cớ gì phải nhất định là tôi. Hà cớ gì..? Chẳng lẽ, hắn thật sự vẫn còn giữ cái thứ tình cảm non trẻ kia sau mười năm dài đằng đẵng?
Sau những tổn thương tôi gây ra cho hắn, mà vẫn đem lòng yêu tôi tới bây giờ thì có phải hắn ngu quá rồi hay không? Rốt cuộc vì cái gì... tất cả những chuyện này, không phải là để trả thù tôi hay sao... Không phải chỉ để thoả mãn xác thịt, không phải chỉ để bắt tôi phải chịu đau khổ. Chỉ là... để giữ tôi ở cạnh hắn, nếu đó không phải là ảo giác, thì thật sự... hắn yêu tôi sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...