Chương 105: Ngoại truyện 4
Quan Quan và Thời Du đang làm bài tập về nhà, bây giờ trẻ con ít phải làm bài về nhà nên làm xong rất nhanh, bữa tối vẫn chưa nấu xong, hai người định chơi game một lát.
Lúc này Thời Du đã đến nhà mới được một tháng, còn chuyển sang trường mới, là trường của Quan Quan, chỉ khác lớp thôi, Quan Quan học lớp 4, còn Thời Du học lớp 6. Chúc Chu cũng đăng ký cho Thời Du học patin, còn hỏi cậu có muốn học thêm gì nữa không, bây giờ chưa biết muốn học gì thì cũng không sao, con có thể nói với ba sau, đó là lời Chúc Chu đã nói với Thời Du lúc ấy.
Tuy Thời Du theo họ Thời Đường, nhưng với tính cách của mình nên Thời Đường không ôn hòa được như Chúc Chu, bởi vậy cậu gần gũi với Chúc Chu và Quan Quan hơn, điều này không có nghĩa là cậu ghét Thời Đường, chỉ là cậu không dám đến gần thôi.
Nhưng cậu có thể cảm nhận được thiện ý của Thời Đường. Khi Thời Đường đưa nước cho Quan Quan, hắn cũng rót cho cậu một cốc. Mặc dù là con nuôi nhưng hai người ba vẫn đối xử bình đẳng với cậu, không thiên vị Quan Quan, càng không hắt hủi cậu.
Trong một tháng này, Thời Du đã được cảm nhận sự ấm áp của gia đình, nhưng dù sao thì ở cô nhi viện đã lâu, cậu học được cách xem sắc mặt và lời nói của người khác để điều chỉnh bản thân.
Nhưng khi không có các ba, Thời Du vẫn thấy thoải mái khi ở cạnh Quan Quan, du sao họ cũng trạc tuổi nhau, lại có thể cùng nhau chơi và có chung đề tài nói chuyện.
Khi cầm máy chơi game, Quan Quan ngây thơ hỏi Thời Du: "Anh ơi, anh có thấy tên em hay không? Tên em, Chúc Cẩn Nhi."
Thời Du gật đầu không chút do dự: "Nghe hay lắm."
Quan Quan cắm máy trò chơi vào TV, quay đầu nhìn Thời Du, "Thật ạ? Bạn cùng lớp em nói tên em nghe giống con gái, vì chỉ con gái mới có chữ "Nhi" trong tên thôi."
Thời Du đáp: "Không ai quy định chỉ có con gái mới được dùng một chữ Hán nào đó cả. Cô giáo sẽ phê bình nếu cô biết đó, đây là một sự rập khuôn. Anh thấy tên của em hay lắm, chỉ cần em thích là được, không cần quan tâm người khác nghĩ nó có hay hay không."
Quan Quan nói: "Đúng thế, em cũng thấy nó rất hay. Mặc dù các bạn cùng lớp nói em nên đổi tên, họ cũng sẽ đổi, bởi vì sau này lớn lên, khi chúng ta đủ 18 tuổi sẽ có một lần thay đổi sang cái tên khác, anh có biết không?" giọng Quan Quan vẫn trẻ con, ngây thơ như trước khi vỡ giọng.
Thời Du nhấn nút, đáp: "Anh biết rồi." Khi Thời Du đến giai đoạn vỡ giọng, giọng cậu đã khàn và trầm hơn nhiều, các bạn nữ gọi đây là giọng con trai trong giai đoạn này là giọng vịt đực
Quan Quan nói: "Vậy anh có muốn đổi tên không?"
Thời Du lắc đầu: "Anh sẽ không đổi, anh thích tên hiện tại, còn em thì sao?"
Quan Quan mỉm cười, đáp: "Em cũng thích tên của mình, và em sẽ không đổi nó đâu! Lớp em còn có bạn tên Lục Tiểu Mỹ đây này! Cậu ấy là con trai!"
Thời Du chọn nhân vật và đạo cụ, mỉm cười nói với em trai: "Chuẩn bị xong chưa? Bắt đầu nào."
"Được được! Sẵn sàng rồi!"
Bình luận