Chương 104: Ngoại truyện 3
Lần đầu Thời Du nhìn thấy Chúc Cẩn Nhi là ở cô nhi viện Ánh Dương, khi đó cậu còn chưa có tên là Thời Du. Lúc ấy cậu đang học hát với các tình nguyện viên, có hai người lớn đứng bên cạnh nhìn họ ca hát, bạn đứng cạnh Thời Du nhỏ giọng nói.
"Chị Lâm nói hôm nay sẽ có các cô chú tới cô nhi viện xem buổi biểu diễn của chúng ta đó, có khi chúng ta lại được nhận nuôi thì sao." Chị Lâm trong miệng cậu bạn nọ là cô giáo dạy mỹ thuật trong đội tình nguyện của cô nhi viện, người đang dạy họ hát là chị Ngô.
Tuổi mấy nhóc khá lớn rồi, theo lời cô giáo thì trẻ con càng lớn tỉ lệ được nhận nuôi càng thấp, bởi vì tính cách đã thành hình, không thể uốn nắn thành một kiểu khác, cũng không thể dung nhập vào gia đình mới, có đứa nhỏ lớn chút được nhận nuôi, không lâu sau lại bị gia đình gửi lại. Cho nên những người tới cô nhi viện để nhận nuôi thì đều tìm mấy bạn nhỏ dưới 6 tuổi trước.
Mà cậu đã 11 tuổi rồi
Qua 15 tuổi sẽ không được nhận nuôi nữa, bởi vì sẽ ở lại cô nhi viện đến 18 tuổi, thi vào đại học rồi sẽ chẳng còn quan hệ gì đến cô nhi viện nữa, phải rời khỏi nơi đây, bắt đầu cuộc sống của riêng mình. Bởi vì là cô nhi nên nhà nước sẽ miễn học phí, mỗi tháng còn được phát chút tiền sinh hoạt phí nữa.
Cậu còn cách 15 tuổi 4 năm nữa, thậm chí còn chưa đầy 4 năm.
Thời Du thờ ơ với chuyện ai tới xem mấy cậu biểu diễn, dù sao cậu cũng không được nhận nuôi, cậu đã 11 tuổi rồi, không phải trẻ con thích hợp được nhận nuôi.
Bởi những lần chờ mong trước đây đều dần bị thất vọng cho nên bây giờ Thời Du đã trở nên hờ hững.
Hết kỳ nghỉ hè này là Quan Quan đã trở thành một bạn nhỏ lớp 4 tiểu học rồi, tên thật là Chúc Cẩn Nhi, bé đứng cùng hai baba nhìn các bạn nhỏ ngoan ngoãn ca hát trong sân, lúc này Chúc Chu và Thời Đường đã tổ chức hôn lễ rồi, hôn lễ diễn ra vào mùa xuân ở nước Pháp.
Mà giờ đã hè, sắp sang mùa thu rồi.
Kỳ nghỉ hè của Quan Quan cũng chỉ còn không đầy một tuần nữa thôi.
Lúc ấy sau khi đính hôn, Thời Đường nghe được ý kiến của Quan Quan, trao đổi với Chúc Chu, hai người thấy ý này rất tốt, nhưng vì công việc quá bận rộn, hơn nữa còn phải gấp rút chuẩn bị cho hôn lễ vào mùa xuân năm sau nên phải tạm gác chuyện này lại.
Hiện tại đã đau vào đấy, mọi chuyện đã được xử lý xong, hai người cũng đã trải qua tuần trăng mật, bèn bắt đầu việc nhận nuôi.
Bởi vì là người một nhà nên đương nhiên sẽ đưa cả Quan Quan đi, hơn nữa còn phải hỏi ý kiến của bé, cũng muốn đẩy nhanh quá trình nhận nuôi, tính cách cần phải hợp nhau, nếu không chuyện tốt sẽ thành chuyện xấu.
Chúc Chu nói với Quan Quan: "Con có thể ra chơi cùng các bạn, ba nhớ là con học bài hát này rồi."
Nếu là bình thường, Chúc Chu nói với bé như vậy, bảo bé đi tới chỗ những người xa lạ, thậm chí bé phải hòa nhập vào thì nhất định bé sẽ lắc đầu từ chối, nhưng bây giờ bé đã là học sinh lớp ba rồi, càng ngày càng được học nhiều thứ, biết cũng nhiều điều, tính cách thêm phần sáng sủa, nghe baba nới vậy thì nhìn các bạn nhỏ trong sân, rồi lại nhìn Thời Đường và Chúc Chu, hai người nhìn bé đầy động viên, cũng không thúc giục con.
Bình luận