Chương 99: 99
Chúc Chu nghe ra được, Quan Quan đã hiểu nhầm, bé cho rằng Thời Đường tặng hoa cho anh, anh vui vẻ nhận, đó chính là đang hẹn hò.
Tuy nhiên giò họ đã ở bên nhau rồi, không cần giải thích quá nhiều với Quan Quan, tóm lại đây là chuyện tốt, cứ để bạn nhỏ nghĩ vậy đi.
Không có hại.
Phía Quan Quan, bé nghe được lời Thời Đường nói, thấy hài lòng chỉ cần bé mãi ở bên baba, thì baba làm cái gì bé cũng không phản đối, bởi vì bé tin tưởng baba vô điều kiện, đây là người thân duy nhất đã làm bạn với bé từ khi bé có ký ức tới giờ, là ba của bé, là người bé thích nhất, quan tâm nhất.
Hai cha con lại nói thêm mấy câu đầy tri kỷ, dỗ cho nhóc con rất vui. Chúc Chu tắm cho bé thơm tho sạch sẽ, vừa nhét con vào chăn, nhóc con đã ngáp một cái, chưa đòi kể chuyện thì đã nhắm mắt ngủ rồi. Hôm nay bé chơi tới bến, đã mệt lắm rồi.
Chúc Chu ra khỏi phòng ngủ của Quan Quan, ra phòng khách, thấy Thời Đường đang ngồi trên salon đợi anh.
Từ khi hai người yêu nhau, Thời Đường vẫn luôn nhường nhịn Chúc Chu, không yêu cầu anh sang chỗ hắn, bởi vì có Quan Quan nên hắn tự giác sang chỗ anh, đợi anh hết bận sẽ ở cùng hắn.
Ngoan cực kỳ.
Vào lúc này tổng giám đốc tiên sinh không còn vẻ hừng hực khí thế hung hăng, ngang ngược như khi ở công ty nữa.
Là người yêu, Chúc Chu cảm thấy Thời Đường không có chỗ chê, săn sóc bao dung, tuy rằng ít nói mấy lời dịu dàng nhưng từ hành động có thể cảm nhận được sự dịu dàng và quan tâm của hắn, sự khiêm tốn ấy không thể hình dung bằng "trầm mặc, ít nói". Có lúc Chúc Chu hơi hoảng hốt, bởi vì rõ ràng họ mới ở bên nhau được một tháng mà thôi, sao ánh mắt Thời Đường lại sâu thẳm như thể họ đã quen nhau từ lâu lắm rồi, cũng đã ở bên nhau thật lâu.
Trong mắt Thời Đường có tình yêu cuồng nhiệt, có sự thân thiết, cũng có vẻ vui mừng kín đáo, cảm giác này khiến trong lòng Chúc Chu hơi hoảng hốt, đương nhiên phần nhiều là vui vẻ, được người yêu thích đương nhiên là một chuyện vui.
Anh đi tới cúi xuống, hôn Thời Đường đang ngửa mặt một cái.
"Hôm nay cảm ơn em vì đã giúp anh."
Thời Đường cầm lấy tay Chúc Chu, nói: "Mặc dù nói cảm ơn là biểu hiện của sự lễ phép, nhưng giữa chúng ta có thể bở bớt mấy cái này đi."
Chúc Chu cười, ngồi xuống bên cạnh Thời Đường, hai người chưa nói muốn xem phim gì, mà chỉ rúc vào nhau. Chúc Chu rất thích ôm Thời Đường, cũng yêu thích cảm giác da thịt cận kề, chẳng hạn như áp hai má lên phần gáy ấm áp của hắn, cảm nhận nhiệt độ của hắn, thậm chí còn không nhịn được mà ngửa mặt cọ lên mặt hắn.
Thời Đường nói: "Có lẽ một tuần nữa là phòng trẻ em của Quan Quan xong cả rồi. Thật ra cũng không trang trí gì nhiều, chủ yếu là bố trí mấy món đồ lớn, dán giấy dán tường, đổi đồ nội thất. Anh yên tâm, tất cả đều là đồ sử dụng vật liệu bảo vệ môi trường, không gây ô nhiễm."
Chúc Chu gật đầu nói: "Đương nhiên là anh yên tâm rồi."
"Ngày hôm nay anh đã vất vả rồi."
Bình luận