Chương 98: 98
Nghe Chúc Chu nói, tuy Lam Hoà Thần thấy tim mình nghèn nghẹn, nhưng lại mừng vì người mở lời trước là Chúc Chu, nếu không chuyện sẽ lúng túng lắm.
Y nghe vậy gật đầu, khiêm tốn nói: "Đây là chuyện tốt, đúng là đã làm phiền anh lâu quá rồi. Tôi nghe Lam Lam nói ngày kia là sinh nhật của Quan Quan, sẽ tổ chức tiệc ở nhà, không biết tôi có vinh hạnh được tham gia không?" Lam Hoà Trần chuẩn bị quà cho Quan Quan, coi như báo đáp Chúc Chu đã hỗ trợ mình suốt thời gian qua.
Đương nhiên Chúc Chu sẽ không từ chối, cười nói: "Được chứ! Vốn định mời cậu mà. Vậy cậu giải thích với cô Vương nhé, tôi không muốn nhiều lời."
"Tôi xử lý là được." vốn Lam Hòa Trần không nghĩ nhiều, nhưng y chợt nhớ lần này còn có Thời Đường đến cùng anh nữa, mà Thời Đường là người bận rộn, ban đầu y còn bất ngờ vì hắn đến cùng Chúc Chu, nhưng giờ Lam Hòa Trần bỗng nhiên nhận ra, nhìn Chúc Chu hỏi: "Là hắn sao?" ý chỉ Thời Đường, Lam Hòa Trần nghĩ Chúc Chu biết rõ mình đang nói đến ai.
Vừa nhắc tới Thời Đường, Chúc Chu không giấu được nụ cười của mình, ừm một tiếng: "Đúng, là em ấy. Có lúc duyên phận chính là như vậy, tôi đã tưởng năm nay mình không thoát được kiếp độc thân, không ngờ người ấy lại ở ngay cạnh." giọng điệu lộ vẻ cảm khái.
Lam Hòa Trần tán dương từ tận đáy lòng: "Hai người rất xứng đôi."
Chúc Chu không hề thấy mình và Thời Đường xứng đôi, anh cảm thấy Thời Đường xứng với người ưu tú hơn anh cơ, Chúc Chu vẫn luôn cảm thấy mình rất tầm thường, cho nên nghe Lam Hòa Trần nói vậy anh còn thấy ngại, cười khẽ nói: "Cảm ơn, cũng chúc Lam tiên sinh sự nghiệp trôi chảy, sớm gặp được người mình thích, như vậy cô Vương sẽ không đau đáu bận tâm chuyện của cậu nữa."
Lam Hòa Trần lại thầm nghĩ.
"Đã gặp rồi, nhưng lại chậm một bước. Đều tại mình suy nghĩ quá nhiều, tưởng tượng quá nhiều, thật ra khi tình yêu đến thì kỵ nhất là nghĩ đông nghĩ tây, phải dựa vào bản năng để tranh thủ, đi thổ lộ, dù thất bại hay thành công thì ít nhất cũng phải thử."
Lam Hòa Trần nghĩ bụng, cầm ly cà phê lên: "Cảm ơn, đến tiệc sinh nhật lại gặp nhé."
Chúc Chu cũng cầm ly cà phê lên, ra hiệu với Lam Hòa Trần: "Được chứ, được chứ."
Bởi vì Chúc Chu báo chuyện vui, Lam Hòa Trần không thể tán gẫu thêm với Chúc Chu nữa, cuộc nói chuyện kết thúc sau gần 10 phút, Lam Hòa Trần mượn cớ có việc nên đi trước.
Chúc Chu tiễn y đến cửa thang máy, Lam Hòa Trần lái xe đến, anh nhìn thang máy khép lại rồi xuống gara, sau đó anh xoay người tìm Thời Đường và Quan Quan.
Thời Đường thấy Chúc Chu đi đến, chủ động báo cáo tình hình của Quan Quan, nói Quan Quan còn đang chơi ở bên trong, sau đó giả bộ lơ đễnh hỏi hai người đã nói gì, còn hỏi việc diễn kịch đã được tạm dừng chưa.
Chúc Chu biết Thời Đường rất để tâm đến chuyện đối tượng hẹn hò giả này, trả lời hắn: "Đúng là nói chuyện này, cậu ấy cũng có ý đó, sau đó tôi nói với hắn việc mình hẹn hò, cậu ấy đoán ngay ra là em, có lẽ vì hôm nay em đến đây cùng anh ha."
Bình luận