Chương 97: 97
Thời Đường là người nói được làm được, nói tăng tiền lương cho Tiểu Lâm là tăng luôn, mới đầu Tiểu Lâm còn không biết, đến khi nhận lương mới biết, xem thông báo tiền lương xong thì bật thốt một câu "Đ* má" đầy kinh ngạc và sung sướng.
Còn tưởng bên tài vụ tính sai, đoán hai ngày nữa hạch toán xong sẽ đòi số tiền thừa ra từ chỗ y, kết quả không ai tìm y đòi tiền cả, sau đó y hỏi mới biết, ông chủ âm thầm không tiếng động tăng lương cho y.
Phải nói là Tiểu Lâm cảm động ứa nước mắt, hận không thể một ngày 24 giờ đều xông pha lên tuyến đầu trong công việc.
Vốn việc cấp bách bây giờ là xử lý tin xấu của sếp, cho người đè hot search xuống, lâu sau sẽ không còn ai để ý việc nhà của Thời Đường nữa.
Mọi người đều biết cư dân mạng không có ký ức.
Thế nhưng chưa đợi họ hành động hay liên hệ với công ty quan hệ xã hội công chúng thì đã có người tự phát lên mạng nói đỡ cho Thời Đường.
Không chỉ có một, hai người mà có ba, bốn người
Có thầy cô giáo của Thời Đường, có bạn học của hắn, có bạn bè cùng trường, người không máu mủ ruột già gì ở nước ngoài, phần lớn đều đã quen nhau nhiều năm, từ lâu lắm rồi, nhưng vẫn còn tình cảm.
Người đầu tiên đứng ra nói thay cho Thời Đường là một cô giáo, cũng là cô giáo thời tiểu học của Thời Đường, tiếp nhận lớp của hắn từ năm lớp 2, theo bọn hắn đến tận lớp 6 mới tôi, có thể thấy tình cảm cô trò rất khăng khít.
Bà nói thẳng không chút khách khí chuyện vợ chồng họ Thời không xứng làm cha mẹ, hoài nghi giấy chứng nhận tư cách của họ là giả, hoặc họ đã đi cửa sau.
"Từ ngày đầu tiên tôi gặp Thời Đường, tôi chưa từng thấy cha mẹ của trò ấy xuất hiện. Thời Đường học rất giỏi, cũng rất chịu khó, thế nhưng trò ấy thường ở lại trường, đây là chế độ bình thường của trường nội trú, nhưng tối thiểu các học sinh khác mỗi cuối tuần hoặc mỗi dịp lễ tết sẽ được cha mẹ đón về, mà cha mẹ Thời Đường chưa từng xuất hiện, thậm chí đến sinh nhật cũng không đến. Còn tôi khi biết sinh nhật của trò ấy, tặng hắn một thanh sô cô la, chúc hắn sinh nhật vui vẻ, hắn lại nhớ đến tận bây giờ, tuy đã ra nước ngoài xa xôi, sau khi về nước nhậm chức còn đến thăm tôi. Có khi cha mẹ nhà họ Thời còn không biết con trai mình về nước lúc nào, thậm chí có khi Thời Đường về nước lâu như vậy rồi mới biết hắn ở đâu..." Câu cuối đầy phỏng đoán, khiến người khác không khỏi suy nghĩ, có phải sau khi biết giá trị của đối phương họ mới làm loạn một trận không.
Sau đó còn có người bình luận, bà còn thêm mấy câu: "Ban đầu tôi không hiểu, còn cố ý đến nhà hỏi thăm gia đình, lúc ấy tôi cảm thấy đôi cha mẹ này rất khách khí, ra vẻ sẽ tiếp thu kiến nghị của tôi, mà đến khi tôi về lại ngoảnh mặt làm ngơ, bỏ ngoài tai lời tôi nói rằng phải giao tiếp với con nhiều hơn, sau đó họ coi như đến quấy nhiễu, quản chuyện không đâu. Nhà họ cũng không phải chỉ có một mình Thời Đường, trò ấy còn có một anh trai và một em trai, tôi thấy cặp cha mẹ này lái đối xử rất bình thường với hai đứa con còn lại. Cũng từ khi biết cặp cha mẹ này tôi mới biết, lòng người đều thiên vị, cha mẹ ruột cũng không ngoại lệ, không thích là không thích, bất công là bất công."
Bình luận