Chương 95: 95
Người nhà họ Thời không thoải mái, cảm thấy dù sao cũng là người một nhà, giờ Thời Đường phát đạt rồi thì lại vạch rõ ranh giới với gia đình. Mà Thời Đường lại chẳng thèm để ý đến họ, sẽ không để lời ra tiếng vào của người khác khiến mình không thoải mái, không cần thiết.
Về phần bọn họ định làm gì thì cũng không liên quan đến hắn, ngoại trừ huyết thống chứng minh họ là người thân ra thì Thời Đường không cảm nhận được chút tình thân nào, đã như vậy thì coi là người dưng luôn đi.
Hắn còn đang bận việc khác, cải tạo một phòng trong nhà thành phòng trẻ em.
Khi Tiểu Lâm bị giao việc này cả người đều ngốc ra đấy, sao thế này, bây giờ không phải sếp yêu đương mà là chuẩn bị kết hôn rồi!
Kích động quá đi!
Đến phòng cho trẻ cũng đang chuẩn bị rồi mà y còn chưa biết đối phương là ai, điều này làm Tiểu Lâm thấy mình chưa làm việc đủ tận trách, nếu không thì sao đến chuyện đối tượng yêu đương của sếp là ai mà y cũng không biết!
Tuy trong lòng rất hiếu kỳ, tim gan cồn cào, mà là nhân viên, có một số chuyện, ông chủ không nói thì y vẫn nên bớt hiếu kỳ lại, dù sao đến khi sếp muốn kết hôn thì y sẽ được nhìn thấy đối phương thôi mà.
Sau khi được giao việc này, Tiểu Lâm hỏi Thời Đường: "Sếp, sếp có ý tưởng gì cho việc bố trí của phòng trẻ em không? Sếp ví dụ xem muốn như thế nào đi ạ."
"Cậu biết Quan Quan thích gì không?"
"Biết ạ, Lego với gấu bông này, dù sao trẻ con đều thích mấy thứ đó."
"Vậy cậu cứ dựa vào sở thích của bé mà làm, nhớ trong phòng phải có cầu trượt nhỏ và đệm nhún, có thể làm thêm xích đu nữa."
"Không hề gì, diện tích phòng rất lớn, hai món này đều bày vào được, còn xích đu thì tôi phải hỏi nhà thiết kế đã." Cầu trượt và đệm nhún gia dụng cũng không to lắm, cũng không chiếm nhiều diện tích.
"Màu sắc căn phòng thì dùng trắng xanh đan xen đi, vàng sáng cũng được."
"Vâng, vậy tạm thời cứ như vậy ạ, tôi sẽ để nhà thiết kế làm mấy phương án cho sếp xem."
Buổi tối về đến nhà, Thời Đường kể chuyện phòng trẻ em cho Chúc Chu nghe, dù sao Chúc Chu vẫn luôn ở nhà, đến lúc ấy nhà thiết kế đến thi công thì anh sẽ biết thôi, không bằng báo trước cho anh.
"Muốn làm phòng trẻ em á?" Chúc Chu cảm thấy nhịp điệu hơi nhanh, nhưng đồng thời lại thấy Thời Đường làm vậy vì đã nghĩ cho anh rất nhiều, lại săn sóc với bé con. Thế nhưng lại không khỏi khiến người ta nghĩ tới ước kế tiếp nhất định là về ở chung với nhau.
Rõ ràng đã không còn là thanh niên trẻ người non dạ gì, nhưng vừa nghĩ đến sẽ phải ở chung là Chúc Chu lại thấy có chút ngượng ngùng.
Chờ chút, chuyện gì vậy Chúc Chu, người ta chỉ muốn sắp xếp một phòng cho trẻ em thôi mà sao mày đã nghĩ đến chuyện ở chung rồi?
Chúc Chu tự đỏ mặt, may mà tối rối, đèn phòng ăn là đèn màu cam ấm áp, chiếu lên mặt sẽ không lộ rõ vẻ đỏ ửng của anh.
Bình luận