Chương 93: 93
Chúc Chu vẫn cười.
Thời Đường không nhịn được phải hỏi Chúc Chu: "Anh cười gì vậy?"
Cái tay bám ghế sofa của Chúc Chu như quấn lấy sợi tơ không biết tên, kéo nhẹ, anh nhếch miệng cười, cúi đầu nói: "Anh cười câu cuối cùng của em, thật ra câu cuối có thể không nói mà." thẳng thắn quá, không khéo léo uyển chuyển tý nào, nhưng lại khiến Chúc Chu cảm thấy Thời Đường có chút đáng yêu.
Thời Đường nghe ra trong lời Chúc Chu có chút oán giận, nhưng thật ra ngữ điệu lại mang ý cười, hắn đến gần Chúc Chu hơn, nghiêm túc trả lời: "Anh có rất nhiều ưu điểm, điểm này đúng là không đáng nhắc tới." Trong lòng Thời Đường, đúng là Chúc Chu có rất nhiều ưu điểm.
Ban đầu, Thời Đường cảm thấy tính cách Chúc Chu quá mềm mại, dựa theo nhận thức trước giờ của hắn, hắn quy đó là biểu hiện của sự mềm yếu, nhưng thật ra anh chỉ là người dịu dàng, không có khí thế mạnh mẽ, vì vậy sẽ không có phong thái hùng hổ như vậy. Anh như nước trong ôn tuyền, khiến người khác thấy ấm áp, thả lỏng, đây chính là tính cách của anh. Nhưng không có nghĩa là anh mềm yếu, thật ra anh rất có chủ kiến, chỉ không thể hiện chính mình một cách mãnh liệt thôi, nếu không thì trong truyện liên quan đến Chu Nhất Thành kia, kẻ mềm yếu nhẹ dạ sẽ đồng ý hòa giải riêng, nhưng anh thì không, anh rời khỏi nơi ấy rất quyết đoán, bắt đầu một cuộc sống mới. Anh còn kiên cường và mạnh mẽ hơn hắn tưởng.
Vẻ mặt Chúc Chu ngượng ngùng, nghe Thời Đường nói, anh tự hỏi: "Mình tốt đến vậy sao?" Chúc Chu vẫn luôn cảm thấy mình rất phổ thông, tính cách phổ thông, sống cuộc sống phổ thông, là một thành viên trong đám đông.
Có lẽ thấy được sự hoài nghi bản thân trong mắt Chúc Chu, Thời Đường nói một câu.
"Vậy anh nguyện ý chấp nhận em chứ? Thật ra em đã phát hiện ra mình thích anh từ lâu rồi, chỉ là vẫn không dám nói ra, sợ dọa anh sợ, càng sợ anh sẽ cảm thấy đây là một loại quấy rối." Đây chính là lo lắng ban đầu của Thời Đường khiến hắn không dám manh động. Mối quan hệ cấp trên, cấp dưới, chủ thuê rất dễ khiến người khác liên tưởng đến "quy tắc ngầm", cho nên Thời Đường muốn Chúc Chu cảm nhận được sự chân thành của bản thân, không muốn bị anh hiểu nhầm.
Chúc Chu ngẩng đầu nhìn Thời Đường, anh nhìn thấy sự không chắc chắn trong mắt Thời Đường, giống như không chắc anh sẽ chấp nhận vậy. Anh chưa từng thấy hắn như vậy, trong mắt Chúc Chu, Thời Đường vĩnh viễn bình tĩnh, vĩnh viễn lý trí, thong dong, dường như chuyện gì hắn cũng có thể bày mưu tính kế vậy.
Khi Chúc Chu cho câu trả lời, lưng anh thẳng tắp, rõ ràng trên mặt còn hơi hồng hồng, nhưng anh rất kiềm chế, cố để mình không lộ vẻ do dự thiếu quyết đoán, chậm rãi nói: "Nếu như anh đồng ý ngay tại đây, em có thấy lạ không?"
Không phải "Anh đồng ý", cũng không phải "Anh cũng thích em".
Mà đây là một câu trả lời có chút uyển chuyển, ban đầu Thời Đường ngẩn ra, sau đó ánh mắt toát ra vẻ vui sướng trước nay chưa từng có, mắt cũng mở to hơn mấy phần. Không biết tại sao nhưng khi Chúc Chu nhìn biểu tình này lại nghĩ tới Quan Quan mở to hai mắt khi bé gặp phải chuyện nào ngạc nhiên khiếp sợ lắm.
Bình luận