Chương 92: 92
Tối đó Chúc Chu sắp xếp nhà cửa thật kỹ càng, màu chủ đạo là đen, vàng, bạc, bóng bay hình chữ happy birthday treo trên tường, sau đó dùng bóng màu vàng, đen và bạc bện lại thành một cái cổng vòm, trên sàn thì thả mấy quả bóng bay và ruy băng, trên ghế salon thì trang trí bằng bóng bay hình chai champaign, rất có không khí tiệc sinh nhật.
Chuẩn bị xong mấy cái này, sáng hôm sau Chúc Chu và Quan Quan ăn sáng xong thì thì Chúc Chu đưa bé đến tiệm bánh làm bánh sinh nhật.
Hai ba con tự tay làm, đương nhiên cả quá trình đều có thợ làm bánh đứng cạnh quan sát và hướng dẫn.
Chúc Chu nghĩ thế này: khoảng 8 giờ Thời Đường về đến nhà, bọn họ tổ chức cho Thời Đường một bữa tiệc sinh nhật nho nhỏ có ý nghĩa, lát sau có lẽ hắn còn đi ăn tiệc cùng những người bạn khác nữa.
Làm bánh ga-tô dâu tây, nhưng cũng trang trí bằng những loại hoa quả khác nữa, dù sao cũng là tổ chức sinh nhật cho Thời Đường, không phải cho bé Quan Quan, để lộ khẩu vị khoái khẩu của bé quá cũng không hay cho lắm.
Làm xong bánh sinh nhật thì cũng gần trưa rồi, Chúc Chu cầm bánh ngọt, Quan Quan cầm một cái túi nhỏ, bên trong có nến, dụng cụ ăn uống dùng một lần và mũ sinh nhật.
Quan Quan vừa nghĩ tới tối nay sẽ được ăn bánh ga-tô ngọt ơi là ngọt, khuôn mặt nhỏ lại tươi cười, vui lắm nha, có thể ăn bánh ngọt đấy!
Có thể nói giờ phút này không có ai muốn gặp Thời Đường hơn Quan Quan, bởi vì như vậy nghĩa là có thể ăn bánh ga-tô.
Vào nhà, Chúc Chu cất bánh vào tủ lạnh, Quan Quan đứng cạnh tủ nói: "Cái này, cái bánh này là để tối mới ăn ạ?" Lúc nói tay còn để trên mặt tủ, mặt quay về phía Chúc Chu.
Chúc Chu có cảm giác giây tiếp theo Quan Quan sẽ rớt nước miếng, nhóc con này thèm ăn rồi, anh cầm lấy tay con: "Đúng rồi, nhưng mà phải chờ chú về đã, khi chúng ta ăn tối thì sẽ lấy bánh ra. Bây giờ cứ cất vào tủ đã."
Quan Quan gật gật đầu, rất ngoan.
"Vâng ạ."
Thời Đường là một người đúng giờ, nói 8 giờ về đến nhà thì quả nhiên trước 8 giờ đã xuất hiện ở tiểu khu rồi. Hắn xuống xe, nhấc theo vali hành lý đơn giản, tự mình đi thang máy lên, không cần Tiểu Lâm hỗ trợ.
Tiểu Lâm cũng đi cùng hắn ngót nghét nửa tháng rồi, cũng nên về nhà nghỉ ngơi đi thôi.
7 giờ 50 phút tối, Thời Đường mở cửa, hắn tưởng mình sẽ ngửi được hương thơm của một bàn cơm canh. Sau khi vào nhà thì đúng là hắn có ngửi được hương thơm nhàn nhạt, nhưng hắn bị sự biến hóa của phòng khách dọa cho giật mình.
Đúng lúc đó, Chúc Chu và Quan Quan đội mũ sinh nhật từ hai bên trái phải nhảy ra, tay cầm ống pháo hoa, bắn pháo hoa sặc sỡ lớn tiếng nói với Thời Đường: "Hoan nghênh về đến nhà, sinh nhật vui vẻ!"
Quan Quan không kéo được ống pháo hoa của mình, tay nhỏ không đủ sức, kéo không nổi, Chúc Chu nói xong thì khom lưng nắm tay Quan Quan giúp bé kéo, sau đó Quan Quan dựa vào lòng Chúc Chu ngửa mặt lên, xuyên qua pháo hoa rực rỡ đầy trời mà bi bô chúc: "Chú ơi, chúc mừng sinh nhật chú ạ! Có bánh sinh nhật dâu tây đấy ạ!" nói xong còn nhảy tưng tưng như một chú sóc nhỏ, hiển nhiên bé không chờ được nữa.
Bình luận