Chương 90: 90
Ngày xuất phát, vì phần lớn món bên thầy chuẩn bị là cơm Tây, Thời Đường đặc biệt chuẩn bị cho hai ba con âu phục đặt may và giày da.
Bởi vì muốn phối hợp với Thời Đường nên Chúc Chu không từ chối, dù sao phải diễn trò cùng đối phương, vậy hẳn là quần áo cũng phải nghe theo sự sắp xếp của người ta, miễn cho để chỗ nào có sai sót.
Quần áo rất thanh lịch, đặt may trong ngày, sáng hôm sau đã giao tới cửa, cho nên ngoại trừ bề ngoài phẳng phiu ra thì âu phục còn rất vừa vặn. Chúc Chu thay đồ xong ra soi gương, bỗng nhiên không nhịn được mà bật cười.
Bởi vì anh thấy cuộc sống của mình thật thú vị.
Đi xem mắt, đối tượng hẹn hò mong anh phối hợp với cậu ta để diễn trò, giả vờ như họ đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau.
Hiện tại ông chủ đi gặp thầy hướng dẫn, cũng muốn anh đi cùng để giả vờ làm người yêu của hắn.
Cuộc sống của anh thật là thú vị.
Chúc Chu đã thay đồ cho Quan Quan trước rồi, bé nghe thấy tiếng Chúc Chu, đứng bên ngoài víu khung cửa thò đầu vào nhìn Chúc Chu đang đứng trước cái gương dài.
Lần đầu Quan Quan được nhìn thấy baba mặc âu phục đi giày da, khuôn mặt nhỏ tràn đầy hưng phấn, cười khúc khích nói: "Baba, ba đẹp trai quá đi! Đẹp trai!" Làm fan cuồng số một của Chúc Chu, Quan Quan sẽ luôn ca ngợi Chúc Chu, dù anh có làm gì thì trước tiên bé cứ phải khen cái đã.
Chúc Chu ngoắc tay với bé, Quan Quan chạy ngay tới như một cún con lông vàng, nhào vào lồng ngực Chúc Chu, Chúc Chu bế bé lên, thơm lên mặt bé một cái, nói: "cái miệng nhỏ này của Quan Quan nhà chúng ta càng ngày càng ngọt, sao mặt con lại thơm thế nhỉ?"
Quan Quan ôm cổ Chúc Chu đáp: "Bởi vì được baba lau thơm thơm! Cho nên Quan Quan mới thơm thơm ạ!" nói xong bé cọ hai má mình vào hai má Chúc Chu, thân mật cực kỳ.
Chúc Chu đặt Quan Quan xuống, dắt tay bé: "Đi thôi, ra ngoài ăn cơm cùng chú Thời của con nào." Chúc Chu không nói quá nhiều cho Quan Quan biết, cứ nói với bé rằng chú Thời đưa bé đến nhà thầy giáo mình ăn cơm, sau đó dặn bé không được nghịch ngợm.
Ở bên ngoài Quan Quan vẫn luôn biểu hiện ra rất ngoan ngoãn, nghe vậy thì đương nhiên là bé ngoan ngoãn gật đầu rồi.
Đây là đầu Quan Quan nhìn thấy Chúc Chu mặc âu phục đi giày da, đồng thời cũng là lần đầu tiên của Thời Đường, hắn ung dung đứng cạnh cầu thang đợi hai ba con đi ra.
Vừa nhìn thấy Chúc Chu mặc chính trang, Thời Đường đứng hình.
Chúc Chu thấy Thời Đường cứ nhìn mình, cúi đầu nhìn quần áo của mình, "Sao vậy? Tôi mặc không đúng hả?"
Thời Đường phục hồi tinh thần, vẫn giữ vẻ nghiêm túc, lắc đầu nói: "Không có gì, chỉ là lần đầu tiên được thấy anh mặc âu phục, cảm thấy không tồi, như thiếu gia nhà giàu trong phim vậy."
Chúc Chu cúi đầu cười: "Cái gì mà thiếu gia nhà giàu, là một người cha già thôi." Vừa nãy anh soi gương cũng thấy thoạt nhìn mình có vẻ rất giàu có, tất nhiên không phải kiểu nhà giàu mới nổi, mà là kiểu con ông cháu cha mỗi ngày nhàn nhã không lo ăn lo uống ấy, có thể là nhờ vào bộ quần áo này ha.
Bình luận