🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 9: 9

Buổi tối, Chúc Chu rời khỏi nhà Thời Đường, đến vườn trẻ đón Quan Quan.

Giờ này vườn trẻ vốn chẳng có mấy đứa, vì gần đây có dì nhỏ hay sang chơi nên Đản Đản thường bầu bạn với Quan Quan cũng được đón từ sớm.

Nhìn thấy con trai ngồi một mình, gần như lần nào cũng bị đón muộn nhất, trong lòng Chúc Chu cảm thấy rất có lỗi, nhìn thấy Quan Quan đi tới lập tức bế lên, để Quan Quan tạm biệt cô giáo, ôm Quan Quan về nhà.

Chúc Chu ôm con rất quen tay, bởi vì đã quen nên không thấy mệt, ai bảo đây là cục vàng cục bạc nhà anh chứ.

Vì bù đắp cho con, anh hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ bé của Quan Quan: "Bảo bối, hôm nay con muốn ăn gì không, baba mua cho con."

Hôm nay Quan Quan yên tĩnh đến lạ, dựa lên người Chúc Chu, nhẹ nhàng vòng tay ôm cổ Chúc Chu, khẽ lắc đầu, ra ý không muốn mua, không muốn ăn gì.

Chúc Chu cho rằng Quan Quan đang mệt, không nói liên tục nữa, lúc sắp về nhà, Quan Quan bỗng bật ra một câu.

"Con muốn ăn cơm baba làm." Âm thanh nhẹ nhàng, mềm mại, tựa như sợ tăng thêm phiền phức cho Chúc Chu.

Chúc Chu ôm Quan Quan đi vào trong thang máy, xoa xoa đầu Quan Quan nói: "Sáng ngày mai baba làm bữa sáng cho con nhé, được không?" Công việc hiện giờ của Chúc Chu thoải mái hơn trước một chút, buổi sáng không có thời gian quy định như lúc trước. Có lúc Diệp Hàng không rảnh thì sáng anh cũng không cần đi làm. Mỗi sáng dạy y nấu ăn một hai giờ là xong, sắp đến giờ cơm thì rời đi. Diệp Hàng biết anh là đầu bếp nhà Thời Đường, tuyệt đối không chiếm dụng thời gian anh làm cơm cho Thời Đường.

Chỉ là thời gian rảnh khá rải rác, không thể đưa Quan Quan ra ngoài chơi một hai hôm, nhưng đợi anh được làm việc chính thức thì mỗi tháng sẽ có hai ngày được tự do sắp xếp, như vậy có thể rút ra hai ngày đưa Quan Quan đi chơi cho đã.

Anh nói xong hôn lên mặt nhỏ của Quan Quan một cái. Trên đời này, Quan Quan là người thân cận nhất của anh, cũng là người anh cần bảo vệ chặt chẽ nhất, anh hận không thể cho con những đồ tốt nhất. Không có ai yêu Quan Quan hơn anh, càng hy vọng Quan Quan được sống vui vẻ.

Nhưng người sống trên đời nhất định phải tạm buông tay một số thứ, không có ai được tự do làm theo ý mình, trẻ con cũng thế.

Chỉ có thể cố gắng hết sức khiến bé vui vẻ hơn một chút.

Quan Quan nghe thấy Chúc Chu nói như vậy, lộ ra khuôn mặt tươi cười, ngẩng đầu lên hôn hai má Chúc Chu.

Chúc Chu ngửa đầu ra sau: "Mặt baba đầy dầu, giờ đừng thơm."

Quan Quan ôm chặt lấy Chúc Chu nói: "Bây giờ con muốn thơm thơm baba cơ."

Chúc Chu cười bất đắc dĩ, trong ánh mắt lộ vẻ yêu chiều, thang máy mở ra, anh ôm Quan Quan ra ngoài, mấy lần Quan Quan muốn xuống tự đi, Chúc Chu đều cự tuyệt. Sau khi mở cửa vào nhà mới thả Quan Quan xuống đất, sau đó ngồi xổm xuống đổi dép cho Quan Quan.

Sau khi Quan Quan mang dép vào, lẹt xẹt lẹt xẹt đi vào phòng khách, bên cửa sổ trong phòng khách có một giá sách bày sách truyện và giá để đồ của bé, giá để đồ chủ yếu bày họa cụ, bảng vẽ của bé, còn có các loại bút nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...