Chương 88: 88
Chúc Chu đang chơi cùng Quan Quan trong một gian nhà khác cũng không biết Thời Đường đang trải qua chuyện lớn kinh thiên động địa gì, anh và Quan Quan còn đang đợi được ăn cơm đây.
Đến khoảng 11 rưỡi, Chúc Chu thong thả đi sang nhà Thời Đường.
Lúc này Thời Đường đang đeo tạp dề nấu cơm trưa một cách máy móc.
Chúc Chu nhìn một vòng, ừm, cũng không tệ, ít nhất màu sắc rất ổn, canh đang được hầm trên bếp, nguyên liệu được cắt gọt gọn gàng, ngoại trừ một món thịt đã hoàn thành, còn ba, bốn món khác chờ cho vào chảo xào.
Chúc Chu cong khóe miệng cười thầm, nói: "Cần tôi hỗ trợ không? Món thịt ba chỉ chiên này thơm ghê." Thời Đường có kinh nghiệm làm món này từ lần trước, lần này nhất định sẽ làm tốt.
Hiện tại Thời Đường nào dám để Chúc Chu ở cạnh mình, hắn cố gắng giữ cho khuôn mặt bình tĩnh, lạnh nhạt nói: "Không cần, anh đi chơi với Quan Quan đi, làm xong tôi sẽ gọi anh." Không có tâm trạng làm cơm, trong đầu chỉ nghĩ đứa bé kia là Quan Quan, tay vẫn làm việc không ngừng.
Chúc Chu gật đầu, nghe lời rời đi.
Chúc Chu rất chờ mong bữa cơm trưa nay, nhưng đến 12 giờ món ăn được dọn lên, Chúc Chu uống ngụm canh đầu tiên, nhíu mày, tiếp đó anh đặt bát canh xuống, gắp một miếng thịt lên nếm thử, lại nhíu mày.
Chuyện gì đây, canh thì quên bỏ gừng, hơi tanh, vị cũng quá nhạt.
Món thịt ba chỉ này thì lại như cho nửa gói muối vào, mặn chát, lưỡi như bị kim châm.
Món rau thì nêm sai, nhầm giấm chua là nước tương à?
Sơ ý đến thế ư?
Mà bản thân Thời Đường lại không hề chú ý tới vẻ mặt biến đổi của Chúc Chu, hắn rũ mắt, như đang suy tư chuyện gì đó quan trọng, cầm thìa khuấy khuấy bát canh, món ăn mùi vị ra sao, canh ăn như thế nào, hắn không để ý.
Chúc Chu cũng không dám quấy rầy hắn, chỉ là bữa cơm này anh ăn không nổi.
Bữa này khác lần trước quá xa, rõ ràng biểu hiện lần trước rất đáng khen, hôm nay có chuyện gì xảy ra vậy.
Chúc Chu nhịn được chứ khuôn mặt nhỏ của Quan Quan đã nhăn thành quả mướp đắng rồi.
Miệng phì phì phì phun món thịt mặn quá thể đáng ra ngoài, xoắn xuýt nói,"Mặn quá, thật khó ăn. Baba, con muốn uống nước ạ." nói xong bé còn lè lưỡi, cứ như đầu lưỡi dính kịch độc vậy.
Thời Đường nghe tiếng Quan Quan, đứng bật dậy như phản xạ có điều kiện, nói, "Chú đi rót cho cháu!" sau đó đi vào bếp nhanh như một cơn gió.
Quan Quan:...
Chúc Chu:...
Hai ba con nhìn nhau, vì chưa từng thấy hành động nhanh như gió không hề thận trọng như vậy của Thời Đường bao giờ nên không biết phải nói gì, mờ mịt trừng mắt nhìn nhau.
"Baba, sao bữa trưa hôm nay mặn thế ạ." Tuy Thời Đường có chút khác thường nhưng cái Quan Quan quan tâm nhất vẫn là món thịt này bị làm sao.
Bình luận