Chương 86: 86
Vì hoạt động kết nối trái tim mà cả ngày Thời Đường mất tập trung, hắn vốn rát để ý tới chuyện năm đó nên giờ không khỏi có chút hoảng hốt. Tuy không tập trung nhưng công việc vẫn được hắn hoàn thành tốt, nhưng vì mất tập trung nên khi hắn tan tầm về đón Quan Quan thì có chút đờ đẫn.
Quan Quan nắm tay Thời Đường, hai người về xe, Thời Đường mở chế độ lái tự động, từ vườn trẻ về đến gara, xe tự động lái vào chỗ để xe.
Quan Quan hỏi Thời Đường.
"Chú ơi, chú không vui ạ?"
Quan Quan là một đứa trẻ nhạy cảm, bình thường Thời Đường tới đón bé, tuy vẻ mặt gần như không đổi nhưng vẫn hay mỉm cười với bé, vẻ mặt ôn hòa, mà hôm nay Thời Đường lại khá yên lặng, mắt không chốc chốc lại nhìn Quan Quan như lúc trước, Quan Quan nhận ra sự khác biệt từ đây.
Thời Đường nghe vậy nhìn sang, hỏi: "Sao lại nói như vậy?"
Quan Quan nhảy về phía trước một bước, xốc lại cặp sách nhỏ trên vai, đáp, "Chú không nói chuyện với cháu này, chưa nói chào buổi chiều với cháu!" nói xong còn cười cười không so đo.
Thời Đường xin lỗi: "Xin lỗi, chú quên mất. Quan Quan, chào buổi chiều."
Quan Quan ngây ngô, xua tay:"Không sao ạ, cháu tha thứ cho chú đó, chào buổi chiều ạ!"
Nhìn vẻ ngây thơ trong sáng của đứa trẻ, dù lòng Thời Đường có cứng rắn lạnh lẽo thì cũng không khỏi trở nên mềm mại.
"Lấy cặp sách xuống đi, chú cầm cho cho cháu."
"Vâng ạ!"
Về đến nhà, Thời Đường đi thẳng vào thư phòng, trong đầu vẫn lạt tới lật lui cái tin nhắn kia, cuối cùng mở máy tính ra, lên mạng.
Mà Quan Quan thì rửa tay rồi vào bếp, ngoắc ngoắc đầu ngón tay với với Chúc Chu, muốn Chúc Chu cúi người xuống, có chuyện muốn nói với anh.
Chúc Chu khom lưng hiếu kỳ hỏi Quan Quan: "Sao vậy bảo bối?"
"Baba, hình như hôm nay chú không vui, ba là nhiều món chú thích ăn đi, ăn xong là vui ngay!" Khi Quan Quan không vui, được ăn món mình thích là tâm tình sẽ được up ngay, cho nên bé mới nghĩ nếu Thời Đường không vui thì ăn đồ ăn hắn thích là sẽ mỹ mãn ngay, cho nên mới vào đây báo cho Chúc Chu một tiếng.
Chúc Chu không nhịn được cười, định xoa đầu nhóc con, mà tay còn đang cầm cái muôi, đành lấy cổ tay cọ lên trán Quan Quan để thỏa mãn chút, anh nói: "Baba biết rồi, con đi chơi đi, lát nữa ăn cơm sẽ gọi con."
"Vâng ạ!"
Nếu Quan Quan đã nói vậy, Chúc Chu chưa thấy bộ dạng lúc về của Thời Đường vẫn tin, nấu thêm một món, cà tím cùng cà rốt xắt sợi tẩm bột chiên giòn, món này ở Nhật gọi là tempura 1, ở trong nước thì gọi là món chiên. Bên ngoài miếng cà tím bọc một lớp bột chiên từ trứng gà, chiên ngập dầu, ngoài giòn trong mềm, trong mềm còn có vị ngọt, cà rốt cũng thế, ngon phải biết. Nếu không phải ăn nhiều dễ nóng trong người thì Chúc Chu thấy mình có thể chiên hai, ba đĩa cho một lớn một nhỏ kia ăn.
Lâu không làm món chiên, không thể không nói, đúng là mấy món có hàm lượng calo cao có thể khiến người ăn thấy hạnh phúc.
Bình luận