Chương 85: 85
Lam Hòa Trần vừa tán gẫu với Chúc Chu xong, Vương Chính Huệ đã gọi video tới.
Lam Hòa Trần không muốn nhận lắm, bởi vì mẹ y không nói chuyện khác, chỉ hỏi xem y và Chúc Chu tiến triển đến đâu rồi.
Nhưng không nhận thì còn bị mắng thảm hơn, Lam Hòa Trần không thể làm gì khác ngoài bắt máy.
Video vừa thông, Lam Hòa Trần đã mỉm cười, biểu hiện ngoan ngoãn.
ương Chính Huệ cười híp mắt hỏi Lam Hòa Trần: "Đi ăn cơm cùng Chu Chu rồi hả?"
Trong lòng Lam Hòa Trần bất đắc dĩ, trên mặt vẫn giữ nụ cười.
"Không phải con đã đưa Lam Lam về rồi sao?" nhìn thấy nhóc kia mới biết họ đã ăn cơm rồi.
Vương Chính Huệ liếc xéo Lam Hòa Trần một cái: "Mẹ không thấy Lam Lam về, mà mẹ hỏi một câu không được à?"
"Vâng, rất được ạ." Nhiều năm đấu trí đấu dũng với mẹ như vậy, y biết chỉ có thể thuận theo mà đáp mới ổn, một khi không thuận theo thì tiếp đó sẽ là một hồi gió tanh mưa máu.
"Hai đứa thế nào rồi? Tiếp xúc cũng được một thời gian rồi, con thấy Chu Chu thế nào? Tính cách của nó trước mặt người lớn thì ngại ngùng, mẹ không tiện hỏi, nhưng con thì sao? Con nói chút đi, tiếp xúc lâu vậy rồi, nếu con thích thì phải bày tỏ sớm chút, đừng kéo chân người ta, cản trở người ta đi làm quen với người khác."
"Mẹ, mẹ cũng nói rồi đấy thôi, tiếp xúc một thời gian nhưng cũng chưa lâu lắm, tính ra mới chỉ gặp nhau tầm mười lần thôi? Cũng không thể vì bây giờ con thấy anh ấy không tệ mà gấp gáp hò hét bày tỏ với anh ấy được? Yêu đương chớp nhoáng không hay lắm, con định tiếp xúc thêm một thời gian nữa."
"Mẹ chỉ nghĩ vậy thôi, bây giờ con còn chưa chắc chắn có về nước làm việc hay không, nếu sau này con vẫn muốn ra nước ngoài thì xác nhận quan hệ với Chu Chu sớm chút. Dù con có ra nước ngoài thì nhà mình cũng có thể xử lý thực thực cùng chỗ ở cho Chu Chu, lúc đó nó đưa con ra nước ngoài sống với con, dù mấy đứa định cư luôn bên ấy cũng không sao. Mẹ chỉ muốn con tìm được một người bạn đời, các con có thể đỡ đần nhau, có mỗi bảo mẫu chăm sóc cuộc sống hàng ngày thì ích gì, phải có bạn đời thì cuộc đời mới không cô độc."
Nghe xong lời mẹ nói, trong lòng Lam Hòa Trần thấy mềm mại, y biết bà sợ một mình y quá cô đơn, cho nên muốn y yêu đương sớm chút, như vậy hôn nhân cũng được đăng lên nhật báo, thậm chí ngay cả tương lai có thể phải định cư ở nước ngoài bà cũng lên kế hoạch cho nửa kia của y rồi.
May mà rất nhanh Lam Hòa Trần đã vững lòng, biết đây rất có thể là một chiêu trò của mẹ y, muốn giữ y ở trong nước, trước đây y bị thiệt mấy lần rồi, tin lời mẹ già, kết cục đau đớn thê thảm, nhất định không để mình bị lừa nữa.
Giọng Lam Hòa Trần bình thản: "Mẹ đừng lo, tất cả đều thuận lợi, đợi bọn con tiếp xúc thêm một thời gian nữa, có tin tốt sẽ báo cho mẹ. Chuyện tình cảm ấy, giục giã là không được, đúng không ạ? Hơn nữa, con cũng không nhất định sẽ tiếp tục ra nước ngoài." đáp lễ bằng một chiêu bốn lạng địch ngàn cân.
Bình luận