Chương 82: 82
Beta: Vanitas Easter
Chúc Chu chưa từng nghĩ Thời Đường sẽ thích anh, quan tâm anh, xoắn xuýt chuyện anh đang ở cạnh ai. Trong mắt anh, Thời Đường cao cao tại thượng, không phải người thường, mà anh chỉ là một ông bố đơn thân bình thường sống cuộc sống của mình mà thôi.
Nói đơn giản, Chúc Chu cho rằng Thời Đường và anh không thuộc cùng một tầng lớp, chưa bao giờ ảo tưởng sẽ phát triển cái gì với Thời Đường, cho nên mỗi khi Thời Đường quan tâm anh, anh đều quy cho đây là một người tốt, bởi vì hắn tốt bụng nên mới đối xử như vậy với anh, đương nhiên anh nghĩ hắn cũng đối xử với những người khác như thế, chỉ có bề ngoài là rất lạnh nhạt, mà sau khi quen biết lại không lạnh chút nào, chỉ là lớp vỏ thôi.
Nói chung, Thời Đường siêu tốt!
Đương nhiên Thời Đường cũng biết rõ, Chúc Chu là đầu bếp của hắn, ít nhiều gì cũng cảm thấy thân phận của họ không ngang hàng, do có tầng quan hệ này nên sẽ thấy giữa họ có khoảng cách, chỉ đối xử với hắn như với ông chủ thôi.
Hắn phải khiến Chúc Chu phá vỡ ấn tượng cấp trên - cấp dưới với hắn, nhưng cũng phải nắm chắc mức độ, không được nóng vội, dù sao sơ sót một chút là tình yêu sẽ thành quấy rối tình dục, anh sẽ cảm thấy hắn đang đùa giỡn tình cảm của mình.
Chúc Chu nói: "Bởi vì có liên quan đến cậu, gã nghĩ trong tay tôi cũng có nhiều tiền, nghĩ mấy nhân vật lớn như cậu sẽ rất sĩ diện, nhất định tôi sẽ không muốn cậu có dị nghị với tôi vì người như vậy, định tống tiền tôi, mặc dù miệng thì nói là vay tiền rất dễ nghe." Chúc Chu thấy Thời Đường muốn nghe, cũng thấy thú vị, hơn nữa đúng là chuyện này có dính đến Thời Đường, anh bèn kể tỉ mỉ tình huống cụ thể và nội dung cuộc nói chuyện với Triệu Nhiên.
Thời Đường nghe xong, xác định trong lúc nói chuyện Chúc Chu không phải chịu thiệt, Triệu Nhiên không nổi cơn, nói với Chúc Chu: "Tuy lần này gã ta không làm ra hành động gì xấu, nhưng anh không được khinh địch, vẫn nên hạn chế tiếp xúc thì hơn. Có người sẽ vì một số chuyện mà thay đổi tính tình, anh trong ấn tượng của gã là người nhát gan, nhưng cũng có đúng đâu? Bắt đầu từ ngày mai anh không cần tới công ty nữa." Vẻ mặt Thời Đường nghiêm túc, giọng điệu cũng nghiêm túc.
Chúc Chu kinh ngạc: "Tôi không tới thì cơm trưa của cậu giải quyết như thế nào, không sao đâu mà, gã không có lý do tiếp tục phí thời gian với tôi nữa vì tôi không còn gì có thể lợi dụng được, gã cũng phải từ bỏ thôi. Tôi cũng nói rõ với gã rằng chúng ta chỉ là quan hệ chủ thuê và người làm công thôi, yên tâm đi."
Thời Đường không nghe Chúc Chu, sắp xếp ngay: "Tôi sẽ để Tiểu Lâm sắp xếp một nhân viên chuyên giao hàng, anh chỉ cần đưa đồ ăn đã chuẩn bị cho cậu ta là được, như vậy anh sẽ nhàn hơn, sẽ không phải chạy ngược chạy xuôi, có thể nghỉ ngơi chút. Trưa thứ bảy Quan Quan cũng có thể về nhà nghỉ ngơi, không cần đến vườn trẻ vào cuối tuần nữa.
Nói đến Quan Quan, Chúc Chu lại rung rinh, cảm thấy được vậy cũng không tệ.
Nhưng anh nhận lương cao, ở nhà chung cư cao cấp, con cũng được nhận suất đi học đứng tên ông chủ, giờ đến đưa cơm trưa cũng không cần anh đi, trong lòng anh thấy mình thực sự đã nhận nhiều thứ lắm rồi, anh chỉ là người nấu cơm thôi mà, sao Thời Đường phải dốc lòng sắp xếp như thế.
Bình luận