🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 77: 77

Thiếu chút nữa Thời Đường đã thuận theo nói một câu: "Vậy anh thấy tôi thế nào?"

Khi câu nói này nảy ra trong đầu, suýt nữa Thời Đường đã đứng bật dậy phun một câu chửi bậy, bởi vì hắn thấy mình điên rồi.

Hắn có cái khát khao như vậy sao?

Hắn nghĩ không ra, không hiểu nổi, không hiểu.

Thời Đường bị bệnh, lại có tâm sự, khẩu vị không tốt, ăn không vào, hắn đứng lên nói: "Tôi hơi mệt, về phòng trước."

Chúc Chu hiểu hắn đang ốm, vội vã đứng lên gật đầu, "Cậu đi đi, nhưng đừng ngủ vội. Đợi tôi hết bận sẽ rót cho cậu cốc nước, cậu phải uống thuốc nữa." Nói xong anh bắt đầu dọn dẹp bàn ăn.

"Ừm." Thời Đường quay người rời đi.

Chúc Chu cũng không biết nội tâm mẫn cảm của Thời Đường, cũng không phát hiện ra, chỉ cho rằng hắn bị bệnh nên mệt. Đợi sau khi Thời Đường rời đi, anh nhanh tay dọn dẹp phòng bếp, dọn xong thì đem nước vào phòng ngủ cho Thời Đường.

Thời Đường ngồi trên ghế lười1 trong phòng ngủ, nghe tiếng, quay đầu liếc nhìn, lại tiếp tục ngồi ghế lướt ipad, ra vẻ rất bận rộn.

Chúc Chu cầm nước, dặn: "Thêm nửa giờ nữa phải uống thuốc đấy. Sáng mai bác sĩ qua cho cậu truyền nước, khoảng 9 giờ."

"Được, cứ để nước xuống đi, cực khổ cho anh rồi." khách khí lại xa cách.

Chúc Chu nói: "Nên làm thôi, vậy không quấy rầy cậu nữa, tôi đưa Quan Quan về đây, chúc mừng năm mới." Tuy phải nửa tiếng nữa mới là ngày đầu tiên của năm mới.

Thời Đường nhìn về phía Chúc Chu, đáp lại: "Chúc mừng năm mới."

Sau khi Chúc Chu đóng cửa lại rời đi, Thời Đường rút từ dưới gối dựa trên ghế ra hai phong bao màu đỏ, vốn định đợi Chúc Chu ăn tết xong, đưa tiền lì xì năm mới cho Chúc Chu và Quan Quan, mà giờ hắn bị bệnh, Thời Đường định ngày mai sẽ đưa luôn, dù sao mai cũng chính thức sang năm mới rồi. Mới nãy trước khi Chúc Chu tiến vào, thật ra hắn đang nhìn hai cái bao này, suy nghĩ lát đưa hay mai đưa, nghĩ một hồi, vẫn nên để mai hẵng đưa. Vừa quyết định xong thì Chúc Chu vào, không kịp cất đi, nhét luôn ra sau gối dựa.

Hắn cũng không biết giấu làm gì, nhưng giờ hắn không tiện đối mặt với Chúc Chu lắm, làm ra chuyện không bình thường cũng không lạ.

Chờ căn phòng quay lại trạng thái yên tĩnh, Thời Đường uống thuốc, rửa mặt rồi nằm lên giường. Trước khi nhắm mắt lại, hắn tự nói với mình, nhất định là do bị ốm cho nên hơi yếu lòng, nghĩ mấy chuyện như có như không, đợi thân thể khỏe lại như thường hẳn hết thảy đều đi thôi.

Chúc Chu dắt Quan Quan về nhà, hai ba con thủ thỉ tâm tình mấy chuyện như mai ăn gì, điều ước năm mới của Quan Quan là gì.

Thật ra Quan Quan cũng buồn ngủ rồi, trưa nay bé không ngủ nên buổi tối dễ buồn ngủ.

Khi trả lời Chúc Chu còn nói đứt quãng.

"Quan Quan... Quan Quan muốn... đồ chơi mới..." Nói xong đưa tay nhỏ lên che miệng ngáp một cái, hiển nhiên đã buồn ngủ không chịu nổi rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...