Chương 75: 75
Cảm giác hồi hộp bất ngờ bởi vẻ đẹp trai rất nhanh bị Chúc Chu ném ra sau đầu, dù sao bệnh còn đang nằm trên giường, anh nhanh chóng dọn qua cái bếp rồi rót nước mớm thuốc cho Thời Đường.
Bỏ chén đũa thìa vào máy rửa bát, lau tủ bếp và bàn bếp, cho máy hút bụi xử lý sàn bếp, xong việc Chúc Chu đổi cốc nước rồi trở lại phòng ngủ của Thời Đường.
Bỏ từng loại thuốc trên bàn vào lòng bàn tay Thời Đường, nói cho hắn biết uống như thế nào.
"Có loại viên uống, có loại phải ngậm, còn có loại uống, trước hết cậu uống mấy viên này, sau đó uống viên ngậm, xong mấy loại đấy thì uống thêm một nắp si rô ho, nhuận phổi tiêu đờm giảm nhiệt chữa ho."
Dưới sự sắp xếp của Chúc Chu, Thời Đường ngoan ngoãn phối hợp, đã là người trưởng thành rồi, dù thuốc rất đắng cũng phải ra vẻ nhẹ như mây gió, không muốn biểu hiện quá yếu đuối trước mặt Chúc Chu.
Chúc Chu thấy Thời Đường mặt không đổi sắc uống viên thuốc cực đắng, khen: "Hiệu quả của viên thuốc này tốt lắm, nhưng siêu đắng, lức trước tôi bị cảm cũng từng uống rồi, đắng tới độ nhe răng nhếch miệng, Quan Quan bị cảm uống bản dành cho trẻ con của thuốc này cũng nhăn mặt, tuy bản cho trẻ em không đắng bằng bản cho người trưởng thành nhưng Quan Quan vẫn rất ghét uống nó."
Thời Đường uống si rô ho ngọt ngào, cầm cốc nước lên uống một hớp, nói: "Trẻ nhỏ không thích uống thuốc rất bình thường, dù không đắng thì chắc chắn cũng không ngon."
"Ừm." Chúc Chu gật đầu tán thành, sau đó nói: "Uống thuốc cảm cúm xong thường thấy buồn ngủ, hôm nay cậu không về nhà được rồi, chiều muốn ăn gì, chờ vị giác của cậu quay lại tôi làm cho cậu."
Thời Đường nhạt mồm nhạt miệng nên muốn ăn đồ ăn khẩu vị nặng một chút, nhưng nói ra Chúc Chu sẽ không làm cho hắn, hắn cân nhắc rồi trả lời: "Cháo hải sản đi." không đáp lại chuyện về nhà.
Chúc Chu thấy tiếc nuối: "Cậu còn đang uống thuốc, không thể ăn hải sản tuôi, vẫn nên ăn cháo cải xanh vậy."
Thời gian Thời Đường quen biết Chúc Chu không ngắn, mà lần đầu tiên thấy cạn lời, hắn bất đắc dĩ nói: "Vậy anh đã biết tôi có thể ăn gì, không thể ăn gì, còn hỏi tôi làm gì?" ánh mắt như đang nói 'anh đang đùa tôi à?'
Đúng là Chúc Chu đang trêu Thời Đường, cười: "Cháo rau cải là lừa cậu thôi, có thể nấu cháo gà, lại hầm thêm canh cho cậu, xào hai món chay, đồ ăn cho người bệnh tôi sẽ cố nấu cho tốt, ăn vào sẽ khỏe lên, như vậy được không?"
Dược hiệu phát tác, Thời Đường nhắm mắt lại gật gật đầu.
Chúc Chu đứng dậy rút cái gối kê sau lưng hắn ra, nói: "Cậu ngủ đi, tôi về xem Quan Quan, đợi lát nữa cơm nước xong xuôi tôi gọi cậu."
Đợi Chúc Chu rời đi, Thời Đường mở mắt ra, bởi vì ra mồ hôi, trên người dinh dính, không tắm đã ngủ khiến hắn rất khó chịu.
Lần cảm mạo này đúng là hơi nặng, là lần nặng nhất mà Thời Đường từng trải qua, không chỉ đau nhức thân thể, cổ họng cũng như bị thiêu đốt, bên trong như bị cái gì đó lấp kín, không trên không dưới, rất khó chịu, sau đó còn thêm phát sốt ho khan, không có chỗ nào ổn cả, bây giờ còn ra mồ hôi, càng khó chịu hơn.
Bình luận