Chương 73: 73
"Tôi thấy video anh quay rất tốt, rất hợp phát lên mạng, anh có hứng thú làm blogger mỹ thực không?"
"Hả?" Chúc Chu chưa từng nghĩ tới chuyện này, đột nhiên nghe Thời Đường nhắc tới, anh ngây ngẩn hết cả người.
"Không chừng còn có không ít người thích đấy." Thời Đường chân thành gợi ý.
Chúc Chu đáp: "Tôi không nghĩ tới."
"Dù sao video cũng làm rồi, không bằng coi như ghi chép cuộc sống sinh hoạt."
"Ha ha, khi nào rảnh rồi tính sau đi." Chúc Chu cũng không quá chú tâm.
Thời Đường thấy Chúc Chu có vẻ không để tâm, không thấy hứng thú, cũng không nói gì nữa, quay người chuẩn bị rời đi, Chúc Chu lại nói một câu: "Đúng rồi, Thời... Thời Đường, cậu còn chưa sắm đồ Tết nữa, định về nhà ăn Tết sao?" suýt nữa Chúc Chu đã gọi Thời Đường là Thời tiên sinh, may nhớ ra kịp đổi lời.
Đây là năm đầu tiên Thời Đường ăn tết sau khi về nước, đã quên mất ăn Tết ta thì phải sắm đồ từ sớm. Hắn ở nước ngoài ăn mừng lễ Giáng sinh, gần như đều được cấp trên hoặc đồng nghiệp, hoặc bạn bè mời qua nhà ăn mừng, rất ít khi đón năm mới một mình, cho nên gần như đã quên sạch chuyện sắm sửa dịp tết.
Thời Đường nói sang chuyện khác: "Anh chuẩn bị xong rồi?"
Chúc Chu đáp: "Còn đang chuẩn bị đây, mấy món hoa quả bánh trái đều mua xong rồi, câu đối cũng đac chuẩn bị kỹ. Hai hôm nữa sẽ bắt tay vào làm món chiên1 , cậu có thích món chiên không? Lúc đó làm xong lại đưa cho cậu một ít." Mặc dù không có thân thích nào đến thăm nhưng món chiên vẫn phải có, Quan Quan cũng rất thích ăn.
"Được." Đối với đồ Chúc Chu làm, Thời Đường luôn luôn không từ chối.
Cứ vậy Chúc Chu bị dẫn sang chủ đề khác, không hề nhớ mình và hỏi Thời Đường cái gì, đợi Thời Đường ra ngoài rồi, anh tiếp tục hí hửng chuẩn bị bữa tối.
Sau khi hoàn thành bữa tối, Chúc Chu lau khô tay đi gọi Quan Quan, tuy bé rất buồn ngủ nhưng không thể để bụng đói được, thế nào cùng phải ăn một chút.
Khi Thời Đường đang ăn canh, Chúc Chu bế Quan Quan với khuôn mặt ướt nhèm và ánh mắt oan ức sang, hiển nhiên là bị cưỡng chế gọi dậy còn đi rửa mặt. Bởi vì ngủ không đủ, mếu máo, nhìn thấy Thời Đường thì như tìm được chỗ dựa, rầm rì gọi một tiếng: "Chú ơi..." hai chữ này thôi đã chứa biết bao là ấm ức.
Thời Đường cố ý trêu Quan Quan: "Không phải nên gọi sư phụ à?"
Thật ra hai ngày nay Quan Quan chỉ đùa cho vui là chính, không phải lúc nào nhìn thấy Thời Đường cũng gọi sư phụ, đa số thời gian vẫn gọi là chú.
Khi dạy học còn thỉnh thoảng gọi sư phụ.
Quan Quan thấy Thời Đường trêu mình, vốn còn oan ức ngồi trên ghế ăn trẻ em hầm hừ ngái ngủ, không phòng bị cười ra tiếng.
Tuy rằng bé cũng không biết có gì đáng cười.
"Ha ha!"
Chúc Chu thấy Quan Quan cười, bưng canh gà dạ dày heo2 chuẩn bị cho con lên đặt xuống trước mặt bé, nói: "Giờ uống là vừa, thổi một chút không bỏng miệng."
Bình luận