Chương 72: 72
Thật sự thì không chỉ mỗi Quan Quan mệt, Chúc Chu cũng mệt, dù sao không còn là thanh niên hai mươi mấy tuổi nữa, ở cùng trẻ con là một công việc chân tay đó.
Chúc Chu dần dần dựa ra sau, nhắm mắt lại trong chiếc xe đang di chuyển với tốc độ ổn định.
Một lớn một nhỏ đều đang ngủ, Thời Đường đổi từ chế độ lái tự động sang chế độ lái thủ công, khiến tốc độ càng vững vàng hơn.
Hành trình gần mười phút mà nửa giờ sau mới về đến nhà.
Sau khi xe dừng lại, Thời Đường gọi tên Chúc Chu một tiếng, không có động tĩnh gì, bèn vỗ vỗ vai anh, Chúc Chu ngáp một cái, mắt còn chưa mở, miệng đã mở trước: " Đã tới nơi rồi?"
Chúc Chu cởi dây an toàn, nói: "Tốt." nói xong còn ngáp một cái.
Hai người cùng mở cửa xuống xe, sau đó Thời Đường nói với Chúc Chu: "Nhìn anh mệt quá, để tôi bế Quan Quan đi."
Chúc Chu đứng cạnh cửa xe, từ từ xoay người, nghe vậy nói: "Vẫn nên để tôi bế đi." không muốn làm phiền Thời Đường.
Mà sau khi Thời Đường xuống xe đã ra mở cửa sau, cởi dây an toàn cho Quan Quan, bế nhóc con ngủ say tít ra, ôm vào lòng, còn sờ trán bé một chút.
Phụ huynh của trẻ con thường có một thói quen, thỉnh thoảng sờ trán bé con, xem xem bé có bị sốt hay không.
Thói quen này của Thời Đường được hình thành do mỗi ngày đón bé con và nhìn thấy Chúc Chu như vậy.
Đến vườn trẻ đón bé, khi cô giáo dắt bé lại chỗ hắn, hắn cũng sờ trán Quan Quan một chút, chỉ đơn giản là xác nhận xem khi rời vườn trẻ bé vẫn khỏe mạnh, miễn cho bé bị sốt mà các cô giáo cũng không biết, coi như sờ một chút cho yên tâm.
Thực ra đúng là có lúc trẻ con bị sốt mà cô giáo lại không phát hiện ra, cho nên hiện tại ở nhà trẻ sáng đến chiều về, cùng thời gian nghỉ trưa đều sờ trán các bé một chút, làm một bước kiểm tra đơn giản, xem các bé có vấn đề gì không.
Bởi vì có bé dù bị sốt vẫn nhảy nhót tràn đầy sức sống. Dưới tình huống như vậy, chỉ nhìn bề ngoài thì không thể thấy được bé có sốt có ốm hay không, phải sờ và đo nhiệt độ thì mới biết được.
Cho nên dần dần Thời Đường chưa từng làm baba cũng dưỡng được thói quen thỉnh thoảng sờ trán Quan Quan, xác nhận xem bé có bị ốm hay không.
Chúc Chu nhìn thấy Thời Đường đã ôm Quan Quan, cũng không miễn cưỡng muốn tự ôm con nữa, đi cùng Thời Đường hàn huyên về những chuyện trong chuyến đi chơi công viên ngày hôm nay.
"Có tàu lượn siêu tốc phù hợp cho trẻ em, ban đầu nhóc con này còn rất hồ hởi, không muốn tôi ngồi cùng, mà tôi kiên quyết ngồi cùng bé, kết quả là khi tàu lên cao lao xuống bé đã sợ đến độ chảy cả nước mắt, nắm chặt tay tôi, trong miệng lẩm bẩm, bị dọa sợ, trên mặt thì vẫn cậy mạnh cố chống đỡ, chỉ hừ hai tiếng. Xuống khỏi tàu lại căng tràn sức sống, giống như đứa nhóc vừa ngồi trên tàu lượn siêu tốc không phải mình ấy."
Thời Đường nghe kể, khóe miệng cũng cong lên, không nịn được phải nói: "Tính cách thích cậy mạnh của Quan Quan có vẻ không giống anh."
Bình luận